- Chương 457+458: Án Mạng Trong Khe Núi 1+2

Tất cả chương trong truyện:

Bạn đang đọc Lãnh Địa Huyết Tộc Chương 457+458: Án Mạng Trong Khe Núi 1+2 tại zTruyệnVipz. Chúc các bạn xem truyện giải trí vui vẻ!

Chương 457: Án Mạng Trong Khe Núi


Đang ngâm cứu cái khe núi thì bất ngờ cảm nhận được có người tiến đến gần...

Trần Lâm không nhịn được khẽ nhíu mày nhìn sang.

Tuy nhiên, khi thấy được người đến lại là năm nam trung niên nhân lưng hùm vai gấu hình thể có phần cao to đen hôi, mặt mũi lại khá bặm trơn nhìn phát biết ngay nhân vật phản diện quèn ra sân để bị giết, Trần Lâm không nhịn được thoáng cười cười nhìn qua Lâm Mỹ Anh.

Rốt cuộc cũng đã có những kẻ không nhịn được để con ku làm mù con mắt tìm đến Lâm Mỹ Anh.

Tuy nhiên khiến Trần Lâm khá ngạc nhiên là qua cách ăn mặc đám trung niên hán tử này lại không giống quân nhân cho lắm.

Hiển nhiên không phải tất cả những người kẹt bên trong đây đều là quân nhân của Viễn Đông, thật tế những người bị kẹt đầu tiên bên trong không gian thí luyện này lại là các thợ săn, sau này đám người Phương Tuấn đi tìm hiển nguyên do mới phát hiện ra cái không gian này nhưng cũng bị kẹt lại bên trong.



Dần dần đôi bên cũng xem như hỗ trợ nhau mà sống trong cái không gian này dĩ nhiên vẫn dưới quyền của Phương Tuấn, nhưng có thể thọ được đến ngày nay những tên thợ săn này vẫn có thực lực nhất định...

Chính vì thế năm tên này mới dám đến tìm hai người Trần Lâm và Lâm Mỹ Anh.



Dĩ nhiên có ai đó xúi giục hay không thì Trần Lâm không biết nhưng cậu có thể chắc chắn trận chiến tối nay sẽ thiếu đi vài người.

Ngược lại năm tên trung niên hán tứ kia không hề biết rằng bản thân đã bước một chân vào quỷ môn quan vẫn cười lạnh tiến tới bất chấp việc đã bị đối phương phát hiện.



Nhìn cơ thể trắng nõn mượt mà cùng body bốc lửa ẩn sau lớp quần áo của Lâm Mỹ Anh, chú chim sơn ca trong quần của năm hảo hán này không nhịn được cất tiếng hót líu lo.



Một tên cao to nhất còn cao hơn Trần Lâm một cái đầu bước ra cười lạnh nói:

- Hai vị muốn vào hẻm núi kia tìm hiểu sao?

- Thật trùng hợp nha năm huynh đệ chúng ta cũng muốn vào trong tìm hiểu...

- Vậy thì... chúng ta cùng đi thôi...

Nói xong tên trung niên hán tử có thể là đại ca của cả nhóm kia không đợi Trần Lâm nói gì đã làm động tác mời...

Rõ ràng đây không phải hỏi ý kiến gì cả mà đang nguy hiếp, hai người Trần Lâm và Lâm Mỹ Anh không muốn đi cũng không được.

Đáng tiếc đám người này lại đụng trúng Trần Lâm cũng như đã quá tự tin vào sức mạnh của mình mà đánh giá thấp một nam một nữ nhìn khá trẻ tuổi này.

Dù sao đám người này cũng có đến năm người, thực lực bản thân cũng khoong đơn giản, trừ khi hai người kia là những tồn tại khủng bố tưng tựa như các đại boss của Viễn Đông nếu không tính kiểu gì đám người này vẫn hơn...

Đáng tiếc Trần Lâm lại không chỉ ý đến hắn chỉ nhìn một góc phía xa sau vách đá...

Đến khi tên này nói xong, Trần Lâm mới đột nhiên nở nụ cười bí hiểm rồi liếc nhìn trung niên hán tử kia lắc đầu nói:

- Nếu chúng ta không muốn đi thì sao?



Thấy tên nhóc này còn không biết bản thân đang ở trong tình huống gì.

Trung niên hán tử không chút khách sáo tiến đến vỗ mạnh vào vai Trần Lâm rồi cười bật cười đê tiện nói.

- Cái này cũng không sao cả, chỉ cần ngươi cho huynh đệ chúng ta mượn nữ nhân kia dùng một chút là được rồi...

- Yên tâm dùng xong chúng ta sẽ trả... ha... ha...

Bốn tên còn lại cũng cười lên khoái chí rồi chầm chậm tiến lên phong tỏa đường chạy của hai người Trần Lâm hay chính xác hơn là bao vây Lâm Mỹ Anh lại.

Dù sao mục tiêu của “năm anh em siêu nhân” này cũng là Lâm Mỹ Anh, Trần Lâm có theo hay không cũng không cần thiết.

Dĩ nhiên nếu có mặt biết đâu sẽ tăng thêm phần khoái cảm.

Liếc nhìn trung niên hắn tử mặt mày đầy râu đang vô vai mình kia rồi nhìn lại bốn tên khác đang bao vây Lâm Mỹ Anh sẵn sàng lôi vào hẻm núi hành sự...

Trần Lâm một lần nữa nhìn vào vách núi phía xa rồi gật gật đầu cười lạnh nói:

- Được... ta cũng muốn vào bên trong xem có gì... thú vị trong đó hay không...

Nói xong Trần Lâm nhẹ nhàng cất bước một lần nữa tiến vào trong hẻm núi sương mù...

Lâm Mỹ Anh thấy thế cũng thoáng giật mình liếc nhìn năm tên ôn thần đầu trâu mặt ngựa kia rồi nhanh chân chạy theo Trần Lâm...

Ngược lại năm tên hán tử kia lại thoáng ngạc nhiên không biết tên thiếu niên này muốn gì.

Sự việc diễn ra quá dễ dàng đối thương còn chủ đồng vào trong hẻm tìm chết khiến đám người này cảm thấy nghi ngờ.

Tuy nhiên con ku một lần nữa lại làm mù con mắt, đôi phương đi vào trong chỗ kín “không người” kia không phải vừa đúng y bọn họ sao.

Rất nhanh khi trông thấy Trần Lâm và Lâm Mỹ Anh đi ngày một xa, năm trung niên hán tử không biết sống chết này không nghĩ nhiều được nữa lập tức chạy theo.

Tuy nhiên họ không hề biết rằng trên sườn núi kia lại có bốn năm quân nhân đang nhìn theo, ánh mắt không khác gì những nhà khoa học lỗi lạc nhìn vào những con chuột bạch thí nghiệm.

Ngược lại bên trong hẻm núi...

Nhanh chân chạy theo Trần Lâm, Lâm Mỹ Anh không nhịn được liếc nhìn năm con gấu lớn đang theo đuôi kia khẽ nhíu mày rồi nhỏ giọng nói:

- Đại nhân... năm tên ngu kia ngài muốn xử lý thế nào...

Nghe thấy thế Trần Lâm chỉ mỉm cười kỳ dị liếc nhìn Lâm Mỹ Anh nói:

- Chỉ là năm con gà mà thôi, hai tên vừa mới đến cấp 20, ba tên còn lại thì chưa...

- Gà như thế bổ huyết tổ chả thèm nhìn đến nói gì ra tay thế nào...

- Uk...

Tưởng thế nào hóa ra chỉ là năm con gà chả bằng một góc Trần Lâm, Lâm Mỹ Anh cũng khẽ bĩu môi khinh bỉ rồi nở một nụ cười lạnh đầy man rợ.

Dám có ý đồ với âm hộ của chuỵ phen này chết cha năm đưa bây kia rồi.

Tuy nhiên rất nhanh Lâm Mỹ Anh đã nhận lấy vấy đề, năm con gà kia quá gà có thể nói là gà đến độ Huyết tổ đại nhân không thèm nhìn đến cũng chả thèm ra tay.

Như thế Huyết tổ đại nhân không đánh, ở đây cũng không có đại boss Huyết tộc nào khác để đánh, vậy thì ai đánh??? Chị Phương đánh... á lộn nhằm ta nhằm... là Lâm Mỹ Anh nàng đánh chứ còn ai nữa...

Nhìn vào nụ cười ấm ấm của Trần Lâm, Lâm Mỹ Anh không nhịn được chảy xuống hai hàng lệ nóng run giọng nói:

- Đại... đại nhân... ta không chơi được đâu...

- Tên kia có đến năm người lận... cấp độ còn cao hơn ta... ngài đùa như thế chết người thật đó...

Nghe thấy những tiếng khóc than ai oán của Lâm Mỹ Anh.

Trần Lâm vô cùng khốn nạn không tim không phổi cười lạnh nói:

- Yên tâm đi ta đã tính toán hết cho tiểu dâm nữ nàng rồi...

- Năm tên ngu kia thực ra vẫn luôn nhắm vào ta, nhưng lại xem nhẹ nàng...

- Chút nữa ta sẽ thu hút sự chú ý của chúng, lúc đó nàng sẽ có cơ hội xuất thủ bất ngờ giết chết tên cấp 20 đi đầu kia rồi rảnh tay đánh bị thương tên ngay bên cạnh...

- Như thế là một đánh ba rưỡi... um... kèo cũng dễ mà...

Nghe thấy cái kèo “thơm phức” mà Trần Lâm bày ra, Lâm Mỹ Anh thật sự muốn khóc lớn.

Năm tên đầu trâu mặt ngựa kia có thể là năm con gà trong mắt Trần Lâm nhưng lại rất chỉ là vip-pro với nàng, kèo này tính không khéo Lâm Mỹ Anh tuy kiểu gì cũng sẽ không chết nhưng chắc chắn sẽ bị đánh rất đau, nàng không muốn bị đánh...

Rất tiếc trong vấn đề “hành đệ” này Trần Lâm sẽ không bao giờ thay đổi ý định, Lâm Mỹ Anh chỉ có thể tự cứu mình. Rất may cái đầu của Lâm Mỹ Anh còn nhảy số rất tốt.

Khẽ mỉm cười yêu kiều nhìn Trần Lâm, Lâm Mỹ Anh lập tức đi bài nhỏ giọng nói.

- Không biết ta có thể sử dụng quyền trợ giúp của chủ nhân thân yêu, nhờ người kiềm chân tên cấp 20 còn lại được không...

- Bù lại lát nữa ta sẽ cũng chủ nhân thân yêu đi tắm tiên... ngài thấy thế nào...



Nghe thấy dâm nữ này tưởng thế nào hóa ra muốn sử dụng sắc dụ để dụ dỗ nhờ Huyết tô đại nhân ra tay hỗ trợ, người đứng đắn đường hoàng như Trần Lâm hiển nhiên là lập tức gật đầu đồng ý. (0_o)

Đi phía sau, năm trung niên hảo hán trông thấy đôi nam nữ kia đang thì thầm to nhỏ với nhau thì lập tức cười lạnh, họ biết ngay tên này sẽ không dễ gì bó tay chịu trối như thế mà sẽ bày trò tìm cơ hội chạy thoát, tuy nhiên với kinh nghiệp lục lâm thảo khấu của mình năm hảo hán này có lòng tin chơi chết đôi nam nữ kia...

Cảm thấy đã đủ sâu để không bị ai làm phiền, cũng như tránh đêm dài lắm mọng một trong hai tên trung niên nhân đã đạt cấp 20 không nhịn được nữa lập tức tiến đến muốn trở mặt hiếp trước tính sao.

Tuy nhiên Trần Lâm và cả Lâm Mỹ Anh đều dừng bước.

Không nói một lời nào, Trần Lâm đột nhiên quay người lại rút kiếm chém tới.

Tuy nhiên thấy tên nhóc kia rốt cuộc cũng xuất thủ, năm tên trung niên hán tử này không chút sợ hãi chỉ cười lạnh lập tức rút đao lao đến.

Có thể nói ngay từ đầu đám người đã biết Trần Lâm kiểu gì cũng sẽ chống trả rồi nên không chút ngạc nhiên cũng như sợ hãi...

Họ có đến năm người còn đối phương chỉ có hai huống chi trong đó còn có một nữ nhân, tuy từng thấy nàng ta chiến đấu nhưng trong mắt đám hán tử này nữ nhân cũng chỉ là công cụ để phát tiết mà thôi, cầm được vũ khí chiến đấu thì cũng như thể mà thôi không việc gì phải sợ...

Đáng tiếc năm người này đã đánh giá thấp sức mạnh của Trần Lâm và sai lầm hơn là đánh giá thấp hay đúng hơn là chả xem Lâm Mỹ Anh ra gì...

Ngay khi vừa lao người đến muốn lượn tên nhóc kia trước thì sức ép khủng bố từ một chém kia lập tức khiến cả năm hán tử này biến sắc.

Biết đụng phải thiết bản cả năm hán tử đồng loạt né tránh sang hai bên rồi chia ra một trái một phải vung lên chiến đao chém.

Ngay lực tức lưỡi katana sắc bén chém xuống chẻ một đường dài trên mặt đất cắt đôi đội hình của năm hán tử kia, tuy đôi thủ đã chia ra đồng loạt rất công nhưng chia ra như thế ngược lại có lợi cho kẻ đánh lén.

Liếc nhìn năm tên hán tử kia một trái một phải lao đến muốn hai mặt hợp công mình...

Trần Lâm chỉ thoáng cười lạnh quyết giúp đỡ Lâm Mỹ Anh thêm đôi chút, nói gì thì nói Trần Lâm vẫn không muốn tộc nhân của mình bị thương...

Cánh tay huyết giáp đã an tỉnh rất lâu đột nhiên ánh lên như đạo huyết quang đe thẩm rồi lập tức bung ra những mảnh lân phiếu bảy giáp huyết sắc bao lấy cả cánh tay.

Thanh katana siêu to khổng lồ trong tay Trần Lâm lại nhẹ như không chẳng chút trở ngại gì lập tức từ dưới đất quét lên một đường dài bất chấp lực hút của trái đất chém ra một vòng cung quỷ dị như trăng khuyết...

Keng... keng... một tiếng...

Liên tiếp những tiếng kim loại va vào nhau vang lên...

Cả năm trung niên hán tử lập tức cảm nhận được một lực đạo khủng bố bằng tốc độ không tưởng chém vào thanh đao của mình khiến cổ tay gần như bị trận khớp, thanh đao trong tay suýt chút nữa bị đánh tụt ra.

Cả năm hán tử không chịu nỗi trước lực chém khủng bố kia lập tức bị đánh bay không ngừng lui lại. Tuy nhiên thứ trước mắt lại khiến cả năm kinh sợ đến ngây người.

Tên thiếu niên có phần thư sinh yếu đuối trước mặt họ đã biết mất, thay vào đó là một quái nhân tóc bạc có phần cao lớn lực lưỡng và nhất là cánh tay tràn ngập lân giáp màu đỏ quỷ dị như một mình chứng hùng hồn khẳng định hắn không phải nhân loại.

- Hắn không phải nhân loại... chạy mau... mau báo cho mọi người...

Nhìn quái nhân tràn nhập huyết khí khủng bố trước mặt, trung niên đã bắt chuyện với Trần Lâm ngay từ đầu rốt cuộc cũng nhận thấy sai lầm to lớn của bản thân khi vào đây lập tức hét lớn.

Đáng tiếc một tiếng hét vô cùng thảm thiết đột nhiên vang lên đã lấn áp đi lời nói của hắn.

Gần như bị bỏ qua không ai chú ý đến...

Lâm Mỹ Anh ngược lại vô cùng nhẫn nại chờ đợi thời cơ, ngay khi vừa thấy cơ hội đến nàng lập tức xuất thủ như một cơ cuồng phong đánh tới...

Huyết quang theo đó đại thịnh điên cuồng tỏa ra từ người Lâm Mỹ Anh rồi lang sang thanh ngân thương như muốn nhuộm đỏ nó.

Vừa bị một chém của Trần Lâm đánh bay chưa kịp hoàn hồn thì một thanh ngân thương ánh lên tia huyết sắc kỳ dị đã lao đến...

Một trong hai tên trung niên hán tử đã đạt đến cấp 20 không kịp đề phòng bị một thương kia đám trúng lồng ngực.

Ngay lập tức độ sắc bén dọa người của ngân thương kết hớp với sức mạnh khủng bố vừa được tăng phúc của Lâm Mỹ Anh khiến mũi thương bạc trực tiếp đâm xuyên qua lồng ngực của tên hắn tứ kia.

Trái tim cùng một bên phổi bị đâm xuyên khiến một người chơi cấp 20 có thể nói nhục thân khá trâu bò trực tiếp bỏ mạng tại chỗ không hiệp nói câu nào trong oan ức, chỉ có thể trừng lớn đôi mắt đầy kinh sợ nhìn Lâm Mỹ Anh.

Ngược lại, thành công vượt cấp đánh lén giết chết tên trung niên hán tử cấp 20 kia nhờ thế nhận được một lượng lớn điểm kinh nghiệm, nhưng Lâm Mỹ Anh lại không chút vui mừng lập tức rút ra ngân thường khỏi xác đối thủ rồi cấp tốc đám tới tên bên cạnh.

Đối thủ có đến 5 người, Lâm Mỹ Anh đích thân giết một tên, Trần Lâm theo giao kèo kiềm chân tên trung niên nhân đạt đến cấp 20 còn lại.

Thế nên Lâm Mỹ Anh phải giết thêm được một tên nữa hoặc tệ gì cũng phải khiến đối thủ bị thương thì mới có cơ hội chơi tiếp được, nếu không ba đánh một nàng thua chắc.

Đánh tiếc cho Lâm Mỹ Anh double kill không dễ có được như thế...

Ngay khi vừa trông thấy Lâm Mỹ Anh kích sát nhị ca của mình, trung niên hán tử kia biết ngay rồi cũng sẽ đến mình lập tức vung đao xuất thủ trước.

Rất may Lâm Mỹ Anh đã quyết đoán không chút chần chờ nhanh chóng rút ra ngân thường khói cái xác kia, nhờ thế ngân thường vừa vung lên đã thành công đỡ lấy một đao kia.

Keng... một tiếng...

Đao thương va vào nhau phát ra một tiếng kim loại đinh tai nhức óc.

Ahhh

Bất ngờ thay tên trung niên hán tử kia lập tức rên lên một tiếng đau đớn, thanh đao trong tay hắn không ngờ bị một cái quét thương của Lâm Mỹ Anh đánh bay.

Không một giây chần chờ Lâm Mỹ Anh lập tức bộc phát ra muôn vàn huyết khí một thương đâm tới một lần nữa xuyên qua lồng ngực của đối thủ khiến hắn chết không nhắm mắt ngăn bịch xuống đấy.

Ánh mắt một lần nữa trừng lớn nhưng lần này là nhìn Trần Lâm đang đứng phía xa.


Chương 458: Án Mạng Trong Khe Núi 2


Một thương đâm xuyên lồng ngực khiến tên trung niên hán tử kia kêu lên một tiếng thảm thiết rồi tức khí bỏ mình.

Lâm Mỹ Anh có thể nói là thành công ngoài mong đợi khi diệt gọn hai đối thủ, khuôn mặt sau lớp trang điểm rốt cuộc cũng nở một nụ cười tươi tắn.

Đáng tiếc không để Lâm Mỹ Anh có cơ hội vui lẽ được lâu thì hai tiếng xé gió đã vang lên bên tai.



Năm tên trung niên hán tử này đều không phải hạn tầm thường...

Khi thấy Lâm Mỹ Anh thành công giết chết hai đồng bạn của mình, ba người còn lại biết ngay bản thân đã rơi vào bẩy của hai người Trần Lâm.



Ngặt nỗi team năm người nhưng đã chết mất hai, trong đó còn có một người đạt cấp độ 20 mang chiến lực cực mạnh. Ba trung niên hán tử còn lại biết bản thân tới số rồi khó lòng thoát phen này lập tức đưa ra một quyết định vô cùng chính xác đồng loạt lao lên nhắm vào Lâm Mỹ Anh người yếu hơn cả muốn bắt nàng làm con tin.

Ngược lại biết bản thân đã vì quá đắc ý mà lơ là, Lâm Mỹ Anh có phần tự trách rồi cấp tốc rút ra ngân thương của mình nghiên người né tránh...



Tuy nhiên một trong hai tên trung niên hán tử đang lao đến Lâm Mỹ Anh lại sở hữu năng lực tốc độ, dù Lâm Mỹ Anh có phản ứng không hề chậm nhưng trước một người chơi sở hữu năng lực tốc độ nàng vẫn chậm một nhịp bị đối phương chém trúng.

Ngay lập tức một vết chém dài trên tấm lưng ong quyến rũ chầm chậm rĩ ra một đường máu nổi bật trên làn da trắng ngần khiến Lâm Mỹ Anh khẽ nhăn mặt đau đớn.



Rất may cho Lâm Mỹ Anh chỉ có một tên sở hữu năng lực tốc độ, bản thân nàng phản ứng cũng không tệ nên chỉ bị chém bị thương không phải trí mạng và vẫn có thể chiến đấu.

Ăn phải quả đắng...

Lâm Mỹ Anh lập tức dẹp bỏ chút đắc ý trước đó, cũng như cơn đau đớn do vết thương trên lưng mang đến, một lần nữa múa thương lao đến trước.

Trần Lâm đã có nói điểm mạnh lớn nhất của nàng chính là tấn công chứ không phải phòng thủ hay né tránh, dù sao năng lực của Lâm Mỹ Anh chính là cường hóa sức mạnh không phải thể chất hay tốc độ, thế nên trong bất kỳ trường hợp nào tấn công mới chính là phương pháp phòng thủ tốt nhất với nàng...

Bất chấp cơn đau rát từ vết thương trên lưng...

Lâm Mỹ Anh một lần nữa múa thương chủ động tất công đối thủ, ánh huyết quang quanh thân lóe sáng cường hóa sức mạnh cho nàng một thương như hoành tảo thiên quân quét tới.

Trông thấy nữ nhân ngoài thân hình ma mị đầy tính gợi dục ra thì không có gì nổi bật không ngờ lại không chút sợ hãi sau khi ăn một chém của mình còn chủ động tấn công...



Tên trung niên hán tử đã thành công chém bị thương Lâm Mỹ Anh kia không khỏi bất ngờ vội vàng phát động năng lực gia tốc của bản thân cấp tốc lui ra sau né tránh.

Hắn sở hữu năng lực tốc độ có thể xem như sát thủ hệ không lý do gì lại đối cứng với một tên đấu sĩ hệ thiên sinh lực điền cả.

Ngược lại đồng bạn của hắn lại không phải người chơi hệ tốc độ...



Trước một thương quét tới của Lâm Mỹ Anh, trung niên hán tử có phần mập lùn kia chọn cách đối cứng lập tức phát động năng lực của bản thân, cánh tay trái đột nhiên ánh lên những đạo hắc quanh rồi dần dần hóa thành cương thiết không chút sợ hãi đón đỡ một thương đang đánh tới kia.

Keng... một tiếng nứt vỡ...

Thanh thương bạc dưới tác dụng của Huyết Sắc Quang Hoàng năng lực của Lâm Mỹ Anh gần như bị nhuộm đỏ trông cực kỳ yêu dị thành công đánh mạnh vào cánh tay cương thiết đen sì của trung niên hán tử kia.

Ngay lập tức đồng tử của trung niên hán tử kia run lên nhè nhẹ...

Lực đạo khủng khiếp của Lâm Mỹ Anh kết hợp với một trang bị cam hàng thật giá thật đánh xuống không ngờ lại khiến cánh tay cường thiết kia bị mạnh mẽ đánh lõm xuống...

Trung niên hán tử kia không nhịn được kêu lên một tiếng đau đớn, cơ thể có phần mập mạp to lớn không ngừng lui về phía sau.

Một phen giao phong nhẹ hắn không ngờ lại ăn phải quả đắng trước nữ nhân nhìn rất chi là thơm ngọn mọng nước kia.

Ngược lại thành công đánh lui đối thủ...

Lâm Mỹ Anh thoáng cười lạnh không cho đối thủ cơ hội lập tức vung lên ngân thương đâm tới.

Sau một thời gian bị Trần Lâm hành cho lên bờ xuống ruộng, Lâm Mỹ Anh cũng đã mò lên được cấp 18 rồi, có thể nói là không chút kém cạnh so với hai tên trung niên hán tử này, huống chi năng lực của Lâm Mỹ Anh lại thiên về sức mạnh còn có hàng nóng như cha như mẹ người ta trong tay.

Thế nên xét về tổng thể đánh nhau một một Lâm Mỹ Anh ngược lại có phần nhỉnh hơn một chút.

Đáng tiếc đây không phải game một đánh một...

Thành công đánh lui tên trung niên “tay sắt hệ” kia, Lâm Mỹ Anh muốn đánh nhanh thắng nhanh cấp tốc xông đến muốn giết chết đối thủ, một thương đâm ra như ánh sao băng hòa cùng huyết quang lao đến.

Tuy nhiên một ánh đao bàng bạc đã lao đến thành công chặn lấy một thương của Lâm Mỹ Anh khiến nàng không nhịn được nhíu mày khó chịu, huyết quang theo đó điên cuồng tỏa ra.

Ngược lại trước sức mạnh không hề nhỏ của một thương kia...

Tên trung niên hán tử “tốc độ hệ” kia rất nhanh đã hiểu được chân lý, sát thủ mà đi đánh nhau trực diện với đấu sĩ chỉ có ăn, nhưng là ăn shit...

Cơ thể tính ra còn cao lớn đồ sộ hơn Lâm Mỹ Anh một chút lập tức cảm nhận như bị một chiếc xe tông trúng bị đánh lui ra xa.

- Nữ nhân kia không dễ chơi... thậm chí rất có thể không phải nhân loại...

- Nghĩ nhiều với ả ta chỉ có chết hết...

- Ngươi mau mở đầu cầm chân ả ta, còn ta tìm cơ hội đánh lén giết chết ả...

Ăn phải quả đắng, trung niên tốc độ hệ biết bản thân không chơi được Lâm Mỹ Anh tức giận nói.

Tầm này thì chả còn thương hương tiếc ngọc gì được nữa.

Nghe thấy thế, trung niên hán tử có cánh tay bằng sắt kia cũng không chút dị nghị tức làm theo kế hoạch chủ động lao lên trước lợi dựng sức mạnh phòng thủ của Sắc Thép Cường Hoá cầm chân Lâm Mỹ Anh , còn trung niên nhân sở hữu năng lực tốc độ kia thì đứng sau âm thầm tìm cơ hội đánh lén.

Ngược lại bị đội hình một tanker và một sát thủ hợp công, Lâm Mỹ Anh đã máu lên rồi làm gì biết sợ hãi là gì, chỉ thoáng cười lạnh không chút yếu thế vung thương đáp trả.

Bên kia thấy nữ nhân kia không ngờ lại có thể một chấp 2, tuy không ăn nhưng cũng không thua...

Tên trung niên râu rậm, người đã bắt chuyện với Trần Lâm từ trước, người sở hữu chiến lực mạnh nhất của team và cũng là đại ca rất muốn xông đến hỗ trợ.

Tuy nhiên một bàn tay tràn ngập vảy giáp màu đỏ thẩm đã vỗ xuống vai hắn đúng như cái cách hắn vừa làm lúc này khiến trung niên này lập tức méo mặt.

Chỉ nghe rắc một cái, bả vai của trung niên râu rậm lập tức vị một vỗ kia vỗ trẹo, cơn đau khủng bố khiến mặt hắn biết sắc trắng bệch, trên trán lắm tắm những giọt mồ hôi lạnh, cơ thể to lớn chỉ quỳ dưới đất không dám nhúc nhích.

- Ngoan ngoãn ngồi đây nhìn được rồi... rồi chút nữa sẽ đến lượt ngươi.

Nhìn tên trung niên râu rậm ngoan như cúm con quỳ dưới đất, Trần Lâm thoáng cười lạnh nói.

Tuy nhiên, đúng như cái cách mà trung niên râu rậm này vừa nói ngoài cửa khe nói, câu nói kia không phải hỏi ý mà là một mệnh lệnh.

...

Bên kia tuy một cấp hai nhưng Lâm Mỹ Anh lại càng chiến càng hăng, huyết quang theo đó càng lúc càng nồng đậm, những đường thương ảnh không ngừng phá không lao đến càng lúc càng điêu luyện.

Ngược lại trung niên tay sắt có thể nói là chống trả lại càng lúc càng vất vả.

Tuy đều sở hữu năng lực Sắc Thép Cường có thể biến cơ thể thành mình đồng da sắt đúng nghĩa đen, nhưng rõ ràng năng lực của trung niên hán tử này lại thua xa hai huynh đệ Trương Long và Triệu Hổ khi chỉ có thể sắc hóa một bộ phận trên cơ thể mà thôi.

Trước thế công sắc bén hoàn toàn có thể đâm xuyên cánh tay của hắn bất chấp năng lực sắc hóa gì đó, tanker như trung niên tay sắt này càng lúc càng khó sống phải vô cùng chật vật chống đỡ.

Ngược lại đồng bản của hắn khủng không khá hơn là bao.



Tuy sở hữu tốc độ cao nhìn chúng là nhanh hơn Lâm Mỹ Anh một bật, tính ra chính là khắc tinh với những thành phần lên full dame không giáp như Lâm Mỹ Anh hoặc ít nhất cũng chơi ngang cơ.

Nhưng sức mạnh và nhất là vũ khí của hắn lại thua quá xa Lâm Mỹ Anh, chỉ cần bị đánh trúng sát thủ như hắn lập tức bị sức mạnh thể chất vợt trội nhờ tăng phúc của Lâm Mỹ Anh đánh bay, thậm chí nếu không cẩn thận có thể bị một thương kia đâm xuyên như xuyên cá...

Rất may Lâm Mỹ Anh tuy nhanh nhưng không đủ trâu và cũng không quá nhanh.

Tên trung niên cáo già này cũng biết khôn không dám solo trực tiếp với nàng mà chọn cách du đấu thừa cơ đánh lén rồi chạy, nhờ thế tạo ra không ít vết thương lớn nhỏ cũng như phiền phức cho nàng.

Chiến cục đôi bên nhờ thế mà rơi vào thế giằng co...

Tuy nhiên muốn đánh chết Lâm Mỹ Anh như kết hoạch, trung niên hán tử hệ nhanh nhưng không mạnh này cần một cơ hội thật tốt.

Ý thức được nếu cứ tiếp tục thì bản thân cũng bị bào chết, đồng bạn cũng khó lòng giết chết được đôi thủ.

Trung niên tay sắt khẽ cắn răng quyết định chơi liều một phen

Trước một thương sắc bén đang đâm tới của Lâm Mỹ Anh...

Trung niên tay sắt quyết tâm chơi lớn lập tức quay người không hề né tránh hay dùng cánh tay sắt thép của mình đón đỡ nữa mà đưa ngực ra đỡ.

Ngay lập tức mũi thương bàng bạch trực tiếp đâm xuyên qua bả vai của hắn, máu tươi theo đó rĩ ra như suối nơi đầu ngọn thương, trung niên tay sắt dù cứng cách mấy cũng không nhịn được tái mặt vì đau đớn rồi phun ra một ngụm máu tươi.

Tuy nhiên, ngay lập tức Lâm Mỹ Anh đã nhận thấy điểm không đúng nhanh tay muốn rút thương ra. Tên này rõ ràng là muốn lấy thân liều mạng...

Đáng tiếc dù đã nhân ra vấn đề nhưng Lâm Mỹ Anh lại chậm một nhịp.

Trước khi Lâm Mỹ Anh kịp rút thanh ngân thương của mình ra, tên trung niên tay sắt kia đã nhanh tay nhắm lấy thanh ngân thương của Lâm Mỹ Anh.

- Nhanh lên mau giết nàng ta...

Liều mạng giữ lấy đầu mũi thương còn đang ghim sâu vào vai mình, trung niên tay sắt kia lập tức hét lớn.

Ngay lập tức trung niên tốc độ hệ không phụ lòng đồng bạn đã liều mạng tạo ra cơ hội cho mình, bộc phát ra tốc độ nhanh khủng bố tự như một cơn gió lao đến vung đao chém vào Lâm Mỹ Anh.

Nếu Lâm Mỹ Anh quyết tâm rút ngân thương thì kiểu gì cũng sẽ ăn một đao này không chết cũng trọng thương, còn nếu nàng chọn cách né tránh thì cũng đồng nghĩa với việc buôn bỏ vũ khí.

Không còn thanh ngân thương sắc bén phi thường kia nữa, dù một trong hai có trọng thương họ vẫn có lòng tin hạ được Lâm Mỹ Anh thậm chí bắt sống nàng.

Tuy nhiên trước một đao cực nhanh kia...

Lâm Mỹ Anh chỉ khẽ nhếch mép cười lạnh, nàng cũng chờ một đao này rất lâu rồi, sát thủ lúc xuất săn mồi cũng chính là lúc dễ bị săn nhất.

Đừng nghĩ Lâm Mỹ Anh chí có ngân thương, nàng còn có một vũ khí khác ít khi sử dụng đến.

Trước khi ánh đao sắc lạnh kịp chém vào người Lâm Mỹ Anh thì phập một tiếng...

Từ dưới chiếc váy dài của Lâm Mỹ Anh, một chiếc đuôi sắc nhọn màu đen tuyền ẩn ẩn có những đường giáp huyết sắc đã đột nhiên xé rách một góc váy của nàng lao ra rồi bằng tốc độ cực mạnh lao ra nhắm vào lồng ngực trung niên tốc độ hệ kia đâm tới.

Hoàn toàn không thể nghĩ được đối thủ còn có thể công kích và nhất là còn công kích bằng “đuôi” thứ ẩn dưới chiếc vái dài không đáng chú ý bằng cặp mông to tròn như đập vào mắt người nhìn bên trên...

Trung niên tốc độ hệ dù có nhanh cách mấy cũng không kịp né tránh bị chiếc đuôi sắc nhọn đi đâm trúng, cả lồng ngực cùng quả tim đang đập lập tức bị xuyên thủng khiến hắn chết ngay tại chỗ.

Thanh đao bàng bạc chỉ kịp thời theo quán tính chém phập một cái vào bờ vai gầy của Lâm Mỹ Anh, nhưng tất cả đều đã không con ý nghĩa trận chiến này đã kết thúc.

Lâm Mỹ Anh cũng không chút quan tâm khẽ nhịn lại trung niên nhân mập lùn khuôn mặt lúc này đã trắng bệch vì sợ hãi vẫn còn đang ôm lấy ngân thương của mình kia.

Đồng bạn đã chết, kế hoạch liều mạng xuất thủ của hắn cũng đã hết, cái mạng kia của hắn có lẽ cũng sắp đến hồi kết...

Đứng phía xa chứng kiến tất cả, Trần Lâm không nhịn được khẽ nhếch mép mỉm cười hài lòng.

Lâm Mỹ Anh dù thương ngày là tiểu thị nữ dâm đãng kiêm bồn chứa của Huyết tổ đại nhân chỉ cầu được chơi bởi sung sướng không thích đánh nhau, nhưng nàng vẫn là một thành viên của Huyết tộc, dòng máu hiếu chiến vẫn chảy trong người nàng.

Ngay từ đầu Lâm Mỹ Anh đã biết tên phải giết đầu tiên phải là sát thủ nên đã cố tình cho hắn cơ hội để rồi bất ngờ phản kích.

Cái đầu kia tính ra chả kém gì nhiều so với đám người Minh Nguyệt, Hồng Ánh...

Chỉ là bình thường tiểu dâm nữ này có thói quen ỷ lại vào người khác không muốn tự thân vận động, thuộc dạng thích ngửa cái âm hộ ra mà sống hơn là thích đánh nhau mà thôi.

Nếu cần chiến Lâm Mỹ Anh vẫn máu như thường.

Liếc nhìn Lâm Mỹ Anh đã rút ra ngân thương của mình ra cũng như kết thúc luôn sinh mạng của trung niên tay sắt kia rồi đứng đó lẳng lặng chờ đợi.

Trần Lâm thoáng mỉm cười một cước đá vào trung niên râu rậm rồi lạnh giọng nói:

- Đánh bại nàng, ta hứa sẽ thả ngươi đi...

Tags: Bạn đang xem truyện Lãnh Địa Huyết Tộc Chương 457+458: Án Mạng Trong Khe Núi 1+2 tại TruyenVip, Truyện Lãnh Địa Huyết Tộc Chương 457+458: Án Mạng Trong Khe Núi 1+2 cực hay, Mời bạn đọc Chương 457+458: Án Mạng Trong Khe Núi 1+2 online vui vẻ, Chương 457+458: Án Mạng Trong Khe Núi 1+2 - truyện online, Lãnh Địa Huyết Tộc Chương 457+458: Án Mạng Trong Khe Núi 1+2.

Truyện tương tự

Nhận xét (0)

Sorted by