Lãnh Địa Huyết Tộc - Chương 423 + 424
Tất cả chương trong truyện:
Lãnh Địa Huyết Tộc
Bạn đang đọc Lãnh Địa Huyết Tộc Chương 423 + 424 tại zTruyệnVipz. Chúc các bạn xem truyện giải trí vui vẻ!
Chương 423
Không biết nên bày mưu gì để Trần Lâm có thể sẵn lòng tạo ra một Huyết Thiên thứ hai, Phương Tuyết chỉ có thể bất lực thở dài.
Tính ra thì cũng không thể quy hết tội cho Huyết tổ đại nhân mà chỉ có thể quy gần hết tội mà thôi.
Không chỉ có rào cản thẩm mỹ của Trần Lâm, mà bản thân nha đầu Huyết Thiên cũng là một vấn đề tương đối hy hữu, muốn tạo ra một huyết nhuộm thiên không thứ đúng là nói thì dễ làm.
Hai điều kiện cần để có thể tạo ra một tộc nhân tương tự Huyết Thiên là một viên tinh thể màu tím của quý tộc thây ma và một con thây ma phổ thông nhất có thể.
Sức mạnh của Huyết Thiên không chỉ đến từ huyết trảo mà còn đến từ bản tính điên cuồng giết chóc của nàng và bản tính đó không phải tự dưng mà có.
Do từng là một con thây ma phổ thông nên nhận thức cũng như tư duy của Huyết Thiên điều bị xóa sạch.
Trần Lâm không biết đánh bậy đánh bạ kiểu gì lại trích huyết với Huyết Thiên ngay khoảng thời gian đó khiến cô bé dù đã trở thành một tộc nhân Huyết tộc thoát khỏi trạng thái thi hóa nhưng vẫn giữ tâm tính có thể gọi là “đơn thuần” kia.
Trí mạng hơn là nha đầu Huyết Thiên lại bị Trần Lâm dại hư, tâm tính đơn thuần kia bị bóp méo nghiêm trọng.
Chính vì thế việc giết chóc đối với Huyết Thiên cũng chỉ là một chuyện hết sức bình thường của cuộc sống tương tự như hít thở hay ăn uống... đúng chất những tử sĩ không nhận thức trong phim.
Ngược lại nếu Trần Lâm trích huyết với một con thây ma cao cấp đã hình thành nhận thức, dù thực lực có mạnh hơi hay thông minh hơn, nhưng sẽ không đạt được hiểu quả như vậy...
Về lâu về dài vẫn thua Huyết Thiên một bật...
- Ta thấy một tiểu Huyết Thiên đã đủ đáng sợ rồi...
- Chắc đại nhân sẽ không thu thêm đâu.
Thấy bà chị mình than ngắn thở dài, Phương Ngân không tim không phổi cười hì hì nói.
Nói thật mỗi tối đi đái vô tình thấy cô bé Huyết Thiên đang đứng trong bóng tối nhìn mình, ánh mắt đỏ không chút cảm xúc nổi bật giữa màn đêm khiến Phương Ngân không ít lần giật mình sợ hãi phải đi thay quần.
Một Huyết Thiên đã như vậy, thêm vài cô Huyết Địa hay Huyết Hoàng gì đó nữa chắc không đến phiên Trần Lâm, bản thân Phương Ngân sẽ nhồi máu cơ tim mà chết trước...
Nghe thấy em gái mình nói thế, Phương Tuyết biết ngay nàng nghĩ gì không nhịn được cười lớn rồi lắc nói:
- Không nói đến chuyện này nữa... tùy duyên vậy...
- Mà không biết đại nhân và Mỹ Anh thế nào rồi...
- Còn thế nào nữa...
- Chắc là chơi không lối về rồi, chỉ cầu mong đem về vài tỷ muội tốt cho chúng ta là được...
Nhắc đến hôn quân và dâm nữ kia, Phương Tuyết chỉ bĩu môi khinh bỉ nói không chút quan tâm.
Ngược lại Phương Tuyết cũng khẽ gật đầu cười nói:
- Cái có là chắc chắn rồi...
- Ta chỉ cầu mong là không xảy ra chuyện gì... nếu không Mỹ Anh chắc chắn sẽ rất thảm...
Nghe thấy thế Phương Ngân cũng sẽ mỉm cười gật đầu...
Hiển nhiên là một trong những người theo Trần Lâm sớm nhất trong chuyến đi này, hai chị em Phương Tuyết hết sức là rõ ràng phong cách hành xử của vị đại nhân nhà mình.
Bình thường thì không sao nhưng nếu xảy ra chuyện gì, Huyết tổ đại nhân chắc chắn sẽ... chọn nước đi khó nhất, cái này người ta gọi là người thành công luôn có lối đi riêng...
Chỉ là lối đi này đồng đội của ngài xem như ăn đủ...
Trở lại với Viễn Đông...
Sự lo sợ của hai chị em Phương Tuyết đã thành sự thật...
Trần Lâm đúng là gặp chuyện và cái cách mà Trần Lâm giải quyết vấn đề lại khiến Lâm Mỹ Anh ăn phải không ít đau khố.
Theo sự dạy bảo của Trần Lâm...
Lâm Mỹ Ánh đúng là học theo lấy công làm thủ lợi dụng năng lực tăng cường sức mạnh của mình không ngừng... đâm thương.
Từng mũi thương sắc lạnh ánh lên tia sáng bàng bạc không ngừng phá không lao đến.
Đáng tiếc Lâm Mỹ Anh quá gà hay đúng hơn là hai chị em Phương Tuyết làm ăn không tới nơi tới chốn, khiến cái gọi là “thương pháp” của Lâm Mỹ Anh chỉ dùng được với đám thây ma phổ thông có chỉ số IQ thấp, còn đối với một con người và còn là một người thiện chiến như Hoàng Phi lại không khác gì trò trẻ con.
Không chút khó khăn nghiên người né tránh một thương đâm tới kia...
Hoàng Phi thoáng cười lạnh không chút thương hương tiết ngọc vung đao chém vào hông Lâm Mỹ Anh.
Cảm nhận được ánh đao sắc lạnh đang chém tới...
Lâm Mỹ Anh lập tức nhận thấy cái gì mà lấy công làm thủ hoàn toàn là rác rưởi, nước mắt chảy dài hai má chỉ có thể cắn răng lui người về phía sau cố tránh né một chém kia.
Tuy nhiên tay của Hoàng Phi lại nhanh hơn Lâm Mỹ Anh một bật...
Ánh đao sắc lạnh không chút khó khăn chém một vết dài trên bụng nàng, máu tươi theo đó rĩ ra ướt đẫm cả một bên áo.
Đáng tiếc Hoàng Phi không cho Lâm Mỹ Anh cơ hội, ánh đao sắc lạnh tiếp tục rẽ một vòng cung chết chóc chém vào cổ nàng.
- Đại nhân ta không được...
- Mau... mau cứu ta...
Nhận thấy nguy hiểm trí mạng, Lâm Mỹ Anh không thể nghĩ nhiều được nữa hoảng sợ hét lớn.
- Haizzz...
Nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Lâm Mỹ Anh, Trần Lâm chỉ có thể bất lực thở dài...
Cái này cũng không thể trách Lâm Mỹ Anh mà phần lớn là do bản thân Trần Lâm.
Khi vừa trích huyết với Lâm Mỹ Anh chưa lâu thì sự kiện của hệ thống lại diễn ra, bản thân Trần Lâm đành phải vội vàng vào Thánh Thành giao trách nhiệm giáo dục gà con lại cho đám người Thái Văn Cơ, Lôi Uyển Nhi cũng gà không kém.
Kết quả con gà nào bay được thì bay lên cao, còn con nào không bay được thì gãi cánh nằm luôn dưới mặt đất.
Lâm Mỹ Anh và cả bộ ba nguyên tử Thái Văn Cơ, Hàn Thiên Lam và Phó Mỵ Nương cũng vì thế mà ra đời... nếu lúc đó Trần Lâm rảnh tay đám gà này chắc chắn là bị luộc chín rồi.
Chính vì thế để bù đắp sai lầm của bản thân, Trần Lâm không trực tiếp ra tay mà chỉ lấy một lôi tệ giá trị khá cao, khẽ híp mắt lại mỉm cười nham nhở rồi âm thâm ném về phía Hoàng Phi...
Trông khá giống mấy tên cao thủ kiếm hiệp trong phim...
Dĩ nhiên Trần Lâm không có nội lực gì cả nhưng thể chất của Trần Lâm rất mạnh, với lực đạo phi thường đồng tiền nhỏ phá không lao đi để lại một ánh bạc mơ hồ nhắm vào Hoàng Phi bay đến.
Cảm nhận được tiếng xé gió bên tai...
Hoàng Phi lập tức giật mình lui ra sau né tránh “ám khí” bất ngờ xuất hiện kia...
Ngược lại thấy Hoàng Phi đột nhiêu lui lại, Lâm Mỹ Anh dù không biết do đâu nhưng thoát được kiếp này với nàng đã là quá may mắn.
Dĩ nhiên không chỉ có thế, dù hơi gà nhưng Lâm Mỹ Anh vẫn đâm chết không biết bao nhiêu thây ma, thấy đối thủ bất ngờ rút lui nàng cũng không đứng đó nhìn mà lập tức xuất ra tuyệt chiêu duy nhất vung thương đâm tới.
Ánh thương bàng bạc dù cho chủ nhân hơi phế những vẫn tỏa ra hàn quang bức người phá không lao đến.
Vừa né tránh ám khí không biết từ đâu bay đến kia...
Hoàng Phi lập tức cảm nhận được ánh thương sắt lạnh lao đến không khỏi giật mình hoảng sợ cấp túc vung lên loan đao đỡ lấy.
Tuy nhiên từ lúc là một quả trứng nước cấp 0 đến hiện tại, Lâm Mỹ Anh chỉ dùng đúng chiêu này để “chọt” thây ma, độ thuần thục có thể nói lá lô hỏa thuần thanh...
Hoàng Phi lại không kịp đề phòng, lập tức để lộ sơ hở bị một thương kia đâm trượt qua vai để lại một vết thương dài khủng bố khiến hắn kinh ngạc không thôi.
Không ngờ bản thân lại bị một nữ nhân mà con là một nữ nhân thua hắn không biết bao nhiều cấp đâm bị thương.
Sĩ nhục này làm sao Hoàng Phi có thể chịu được...
Ngược lại, thành công xuất thủ đánh bị thương đối thủ, Lâm Mỹ Anh có thể nói là sương chưa từng có.
Từ lúc xuất đạo đến giờ, hình thức đánh nhau của Lâm Mỹ Anh có thể nói là khá đớn giản, chỉ cần xuất thủ đánh lén đâm chết thây ma là xong chuyện còn lại đã có các đại tỷ gánh...
Tuy không dễ nhưng cũng chả chật vật gì một đường tiến cấp đều đều...
Nhưng hôm này đụng lại thiết bản còn có không ai hỗ trợ...
Lâm Mỹ Anh có thể có là chật vật vô cùng nhiều phen tưởng chừng như mất mạng, nhưng cũng chính vì phải chật vật như thế mà một thương thành công đánh bị thương đối thù đang đè đầu mình khiến Lâm Mỹ Anh cực kỳ... cực kỳ là sướng khoái.
- Đâm được một thương thì sẽ có thương thứ 2, thứ 3...
- Sớm muộn gì lão nương cũng chọt chết ngươi.
Thành công đánh lui đối thủ khiến Lâm Mỹ Anh ảo tưởng sức mạnh không hề nhẹ, nội tâm cũng theo đó bành trướng nghiến răng nghiến lợi nói rồi cấp tốc lao lên điên cuồng xuất thủ quyết chọt chết tên đáng ghét đang phát ra hoàng quang kia.
Những tia huyết sắc hoàng quang quanh người Lâm Mỹ Anh cũng theo nội tâm của nàng càng lúc càng sáng chói...
Chứng kiến tất cả Trần Lâm không nhịn được bĩu môi khinh bỉ lắc đầu nói:
- Đúng là mấy con gà con kiểu này phải nhấp vài cái mới đá được...
Bất chợt như cảm nhận được gì đó khuôn mặt của Trần Lâm lập tức trầm xuống rồi cấp tốc lao đến, ánh đao lạnh lùng chém xuống xẻ đôi người một phần tử Hắc Phong bang muốn tập kích Lâm Mỹ Anh.
Cơ thể một người gần như bị chém làm đôi khiến máu tươi phun ra như suối, nội tạng cùng xương cốt lột rõ trước mặt những thành viên Hắc Phong bang và cả nhưng quân nhân phía xa.
- Ta nói rồi... trận chiến của hai người kia để họ tự đánh không ai được phép xen vào...
Lạnh lùng nhìn nhóm thành viên Hắc Phong bang giờ chỉ còn lại 13 người, Trần Lâm mặt đầy sát ý nói.
Rõ ràng lúc đầu đúng là vô tình trạng chạm trán với đám người Hắc Phong bang này, nhưng sau đó Trần Lâm phát hiện tên trung niên râu rậm kia khá ngon quyết định để Lâm Mỹ Anh luyện tay chân.
Chính vì thế Trần Lâm không muốn ai xen vào công cuộc luyện lính này của mình, xem như đảm bảo tính “công bằng” của trò chơi.
Những tên muốn đánh Trần Lâm chỉ đá bay ra xa sống chết hên xui, còn những ai muốn xen vào trận chiến của Lâm Mỹ Anh và Hoàng Phi chỉ có đúng một kết cuộc.
Dần dần trước sức mạnh của Trần Lâm đám thành viên Hắc Phong bang này chỉ có thể ngoan như cúm đứng đó chờ đợi viên binh đến cứu.
Chỉ là Trần Lâm dường như quên mất chuyện mình vừa làm kia.
Thậm chí khi nghe tiếng kêu thảm của con gà ảo tưởng sức mạnh kia, một viên lôi tệ lại phải tiếp tục bay đến ứng cứu.
Cái đó người ta gọi là kẻ đã viết luật thì không bao giờ phạm luật...
Bên kia thấy tình hình rõ ràng là không khả quan như mình nghĩ...
Hai người Lãnh Ngạo và Liên Hoa không nhịn được đưa mắt nhìn nhau đầy sợ hãi.
Thật không thể nào ngờ được đội săn của Hắc Phong bang lại bị một nam một nữ kia áp chết, dù đây chỉ là một đội săn tầm trung trong Hắc Phong bang và cũng chưa trang bị súng đạn gì nhưng sự việc này vẫn là quá sức tưởng tượng với không chỉ hai người Lãnh Ngạo và Liên Hoa mà còn với cả những thợ săn đang trốn phía xa quan sát trận chiến.
Viễn Đông xem ra sắp không yên bình rồi...
Ngược lại, những quân nhân chịu trách nhiệm gác cổng dù có súng trong tay, nhưng vẫn không nhịn được kinh nghị nhìn trận chiến cực kỳ hoang đừng nhưng cũng không kém phần máu tinh phía xa.
- Đôi trưởng chúng ta phải là sao đây, không lẽ cứ để đôi bên đánh nhau như vậy...
Trông thấy không ít người bị chém chết, một quân nhân không nhịn được lo lắng nói.
Nghe thấy thế vị trưởng quan chịu trách nhiệm lãnh đạo nhóm quân nhân này chỉ có thể lắc đầu nói:
- Đôi bên không phải thể loại chúng ta có thể tùy tiện giải quyết được...
- Ta đã báo lên trên, nhiệm vụ của chúng ta lúc này chỉ là tránh để chiến đấu lan rộng ảnh hưởng đến người vô tội mà thôi...
Người ta nói chữ quan hai chữ khẩu...
Nếu là bình thường có phát sinh mâu thuẫn gì những quân nhân tại đây chỉ cần quát một tiếng là xong hoặc là đứng ra giải quyết chừa một đừng sống che phe yếu thế hơn.
Nhưng lần này cả đám người Hắc Phong bang lẫn một nam một nữ kia đầu không phải thể loại nhóm quân gác cổng này có thể giải quyết được.
Tuy quân đội Viễn Đông chả xem đám lục lâm hắc y kia ra gì, nhưng người của người ta đã chết còn chết không ít người.
Ngược lại một nam một nữ kia rõ ràng là không dễ chọc nhất là thiếu niên trẻ tuổi kia.
Nhóm quân nhân này không có quyền, cũng không muốn đứng ra giải quyết vấn đề nhức đầu này.
- Viễn Đông có lệnh nghiêm cấm đánh nhau trong phạm vị nội thành, nhưng bên ngoại bức tường này thì không nói đến...
- Đôi bên trên cơ bản lại đang giải quyết mâu thuẫn cá nhân không phải trộm cướp gì...
- Quân đôi Viễn Đông không nhất thiết phải xen vào...
Bất chợt một giọng nói trầm hùng vàng lên.
Không biết từ lúc nào mà hai trung niên nhân thân mặc quân phục khí thế bức người đã xuất hiện bên dưới bức tường thành.
Hiển nhiên, cái quan chức cao cấp mà vị quân nhân gác cổng kia nói đã đến.
Chỉ là nghe những gì hắn nói cũng là không muốn dính đến chuyện này mà chỉ muốn... đứng nhìn.
Nguyên nhân rất đớn giản, một trong hai quân nhân kia và cũng là người đã mở miệng nói kia lại là người quen của đương sự, đại đội trưởng hỏa doanh Mã Hán.
Còn kẻ đang đi bên cạnh hắn không ai khác chính là... Vương Triều.
Trông thấy người đến tiếp ứng không ngờ lại là hai người Vương Triều và Mã Hán, hai thuộc hạ đắc lực của Lôi Minh đại nhân.
Vị quân nhân chỉ huy cùng toàn bộ các quân lính đang gác cổng đều đồng loạt nghiêm chào, với sự xuất hiện của hai người mọi chuyện chắc chắn sẽ được giải quyết.
Tuy nhiên, khác với suy nghĩ của rất nhiều người...
Mã Hán và cả Vương Triều đều không hề có ý ra tay ngăn cản trận chiến kia, chỉ đứng một bên quan sát.
Khiến hai người Lãnh Ngạo và Liên Hoa vô cùng nóng ruột muốn tiến lên hỏi nhưng lại không dám.
Ngược lại, nhận được mệnh lệnh của Mã Hán những quân nhân gác cổng không chút dị nghị gì chỉ cảnh giới nhìn trận chiến phía xa không hề có ý xuất thủ ngăn cản.
- Xem ra Viễn Đông muốn hạn chế đám banh hội tự phát rồi...
Liếc nhìn hai người Vương Triều và Mã Hán dù đã đến nhưng chỉ đứng một bên không ra tay ngăn cản, một thợ săn già đời không nhịn được lắc đầu thầm than.
Viễn Đông đúng là có luật nghiêm cấm mọi hành vị xung đột quá mức bên trong thành.
Ngược lại bên ngoài thành Viễn Đông, quân đội không quản đến.
Dù sao đây là mạt thế, pháp luật gì đó gần như không còn đủ sức quản thúc quá nhiều nữa.
Bên ngoài hoang dã giết người cướp của ai mà quản được, thậm chí chính bên trong Viễn Đông dù luật là thế nhưng những việc phi pháp vẫn âm thầm diễn ra mà thôi.
Tuy nhiên tất cả đều là âm thầm diễn ra, ít nhiều vẫn phải tránh mặt quân đội Viễn Đông.
Xem như một sự tôn trọng...
Hiện tại trận chiến nỗ ra đôi bên đánh nhau còn chết không ít người ngay tại cổng thành Viễn Đông mà quân đội không làm gì chắc chắn có vấn đền.
Khả năng cao là Viễn Đông muốn mượn chuyện này hạn chế đôi chút những bang hội tự phát và Hắc Phong bang nghe cái tên thôi đủ biết là thành phần đóng vai ác rồi kiểu gì cũng bị cán bộ tìm đến.
Bên kia mặc kệ mọi người đang nghĩ gì...
Hai người Vương Triều và Mã Hán vẫn đứng đó quan sát trận chiến.
Tình hình nhìn chung khá là... nhạt, khi đã không thành viên nào của Hắc Phong bang dám ho với Trần Lâm một tiếng, chỉ ngoan ngoãn đứng đó cảnh giác nhìn tên hung thần này.
Ngược lại trận chiến giữ Lâm Mỹ Anh và Hoàng Phi lại cực kỳ cam go.
Đúng là để trở thành một kẻ mạnh thì trước hết phải nghĩ mình mạnh, được Trần Lâm âm thầm giúp đỡ Lâm Mỹ Anh có thể nói là lòng tin bao tăng...
Sự ảo tưởng sức mạnh tuy không giúp sức mạnh tăng lên nhưng lòng tin thì có, ít nhất Lâm Mỹ Anh cũng cảm thấy đối thủ cũng gà như mình, cái game này chơi được.
Mỗi đoàn thế xuất thủ cũng từ đó trở nên vô cùng mượt mà trơn tru, những mũi thương sắc lạnh không ngừng nhắm vào trung niên nhân đánh thương Hoàng Phi.
Ngược lại trung niên nhân Hoàng Phi có thể nói là khổ như một con chó.
Bản thân vừa phải tránh né những mũi thương của nữ nhân điên kia, vừa phải né tránh những ám khí không biết từ đâu bay đến bất ngờ đánh lén kia, tình hình có thể nói là chật vật vô cùng...
Quá đáng hơn là bản thân Hoàng Phi càng chật vật Lâm Mỹ Anh lại càng nghĩ mình mạnh, xuất thủ theo đó càng lúc càng sắc bén...
- Tên kia là Trần Đại Kê sao?
- Tuy hơi khốn nạn nhưng đúng là không tệ, rất biết cách dạy dỗ người khác...
Chứng kiến tất cả, Vương Triều mặt lạnh như tiền không nhịn hừ lạnh nói.
Khác với con gà con Lâm Mỹ Anh, Vương Triều đã sớm nhìn ra nguyên nhân Hoàng Phi lại rơi vào thế hạ phong như vậy.
Tất cả đều đến từ những ám khí đen đen tròn tròn không ngừng lao đến đúng những lúc nguy cấm nhất, khiến Hoàng Phi bó tay chịu trận chỉ có thể không ngừng né tránh dần dần bị Lâm Mỹ Anh chèn ép.
Không chỉ thế, Vương Triều còn cảm nhận được nếu Trần Lâm thật sự muốn những ám khí hình tròn không biết là gì kia hoàn toàn có thể giết chết Hoàng Phi bất cứ lúc này.
Từ đó có thể thấy được tên này đang luyện lính...
- Người mà ta nhắm đến dĩ nhiên là có chân bản lĩnh...
- Chỉ là tên này quá điên, chỉ cần sơ xuất một chút nữ nhân kia có thể chết dưới tay Hoàng Phi bất cứ lúc nào...
Nghe thấy Vương Triều cũng không nhịn được cảm thán, Mã Hán không khỏi cười lớn những rất nhanh đã lắc đầu nói.
Đừng thấy Lâm Mỹ Anh đang thắng thế không ngừng chèn ép Hoàng Phi khiến trung niên này bị thương không ít mà quên rằng, chênh lệch không chỉ về cấp độ mà còn là tính thực chiến giữa Hoàng Phi và con gà máu chiến Lâm Mỹ Anh là vô cùng lớn.
Nếu không phải những ám khí kia bay đến vô cũng đúng lúc, không sớm cũng không muộn ngăn cản sự phản công của Hoàng Phi, thì lão trung niên này rất có thể đã chém bay đầu Lâm Mỹ Anh lật ngược lại tình thế từ lâu rồi.
- Rất có thể hắn có năng lực dạng nhãn...
- Tính ra nếu ở vai trò hỗ trợ, tên nhóc này đúng là không tệ...
Liếc nhìn Trần Lâm không sớm không muộn lần nào cũng ra tay rất đúng lúc, Vương Triều khẽ híp mắt lại nói.
Rõ ràng tất cả đều không phải may mắn mà là chân bản lĩnh...
Từ đó có thể thấy được tên Trần Địa Kê kia sở hữu năng lực liên quan đến khả năng nhìn, còn tại sao trong hồ sơ ghi là năng lực sức mạnh thì cái đó không quan trọng.
Dù sao không ít người chơi đều giấu đi năng lực của mình và sức mạnh luôn bị lấy ra là bị đỡ đạn, cái này ở Viễn Đông cũng không có gì là hiếm lạ...
Nghe thấy thế Mã Hán cũng khẽ gật đầu.
Thật tế từ lúc trở về Mã Hán đã cho người điều tra lý lịch của tên Trần Đại Kê này, chỉ tiết thông tin là không nhiều và cũng không hoàn toàn chính xác.
Dù sao mạt thế mà ai lại có thể đảm bảo việc điều tra dân số thế này, nhưng như một lẽ dĩ nhiên lý lịch không rõ thì khó lòng mà thắng tiến trong công việc được.
Mã Hán dù rất khoái tên nhóc Trần Đại Kê này nhưng cũng chỉ đành chịu.
Bất chợt như cảm nhận được gì đó Vương Triều khẽ nhíu mày trầm giọng nói:
- Đám tặc phỉ Hắc Phong bang sắp đến rồi...
- Nếu không muốn mọi chuyện đi quá xa, ta nghĩ ngươi đến đứng ra giải quyết...
- Đến nhanh vậy sao?
Nghe thấy đám người Hắc Phong bang sắp đến, Mã Hán không khỏi kinh nghị nói.
Rõ ràng một trong 5 đại bang hội của Viễn Đông không phải ăn chay, vừa nghe người của mình gặp chuyện đã tức tốc chạy đến hỗ trợ.
Nếu có thêm người tham chiến hai người Trần Lâm và Lâm Mỹ Anh chắc chắn sẽ không thể nhàn nhã như vậy nữa.
Bên kia đang đứng một bên nhìn con gà Lâm Mỹ Anh đá vô cùng nhiệt, lông tóc có thể nói là dựng hết lên không ngừng lao đến đạp liên hồi, Trần Lâm không nhịn được mỉm cười thích thú.
Tính ra lâu rồi chưa xem đá gà...
Đáng tiếc gà mái thì đá gì được ai...
Dù không ngừng xuất thủ và trông khá là khí thế nhưng trừ một thương trước đó, Lâm Mỹ Anh không gây thêm được chút thương tổn nào cho Hoàng Phi.
Không chỉ thế Hoàng Phi đúng là gà chiến kinh nghiệm chinh chiến vô cùng phong phú luôn thừa cơ xuất thủ muốn giải quyết con gà ngu còn máu này.
Đáng tiếc cứ mỗi lần Hoàng Phi muốn thể hiện “trình” trước con gà ngu này thì rừng của nó lại lên ganh, đúng là hiếp người quá đáng khiến Hoàng Phi một bụng lửa giận nhưng không thể làm gì.
Ngược lại Trần Lâm cũng lắc đầu suýt xoa nhìn Lâm Mỹ Anh khí thế bừng bừng tựa như chiến thần hàn lâm chốn hạ giới.
Dĩ nhiên chiến thần này được tài trợ gần vài chục lôi tệ rồi chứ không ít.
Đúng lá sức mạnh của đồng tiền nghiền ép tất cả đúng nghĩa đen.
Không chỉ thế, sau trận chiến này rất có thể sẽ có không ít thợ săn tinh mắt đi “mót” lại số lôi tệ mà Trần Lâm đã ném, vô tình tạo ra công ăn việc làm cho khá nhiều thợ săn nghèo...
Tuy nhiên cuộc vui chưa được bao lâu...
Dưới tác dụng của quỷ nhãn Trần Lâm không chỉ thấy được chuyển động của trung niên Hoàng Phi mà còn thấy được một nhóm hắc y nhân đang hùng hổ kéo đến, bộ dáng rõ ràng là muốn giết người...
- Xem ra game hết vui rồi...
- Tiểu Anh không đánh nữa chúng ta thu đồ chạy thôi...
Nhận thấy viên binh của Hắc Phong bang đang đến, Trần Lâm không chút đạo nghĩa giang hồ hét lớn.
Nghe thấy thế Lâm Mỹ Anh đang đánh đến say máu cũng thoáng giật mình nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe theo vung thương bức lui Hoàng Phi rồi chạy về cạnh Trần Lâm...
Ngược lại Hoàng Phi một bụng lửa giận làm sao có thể dễ dàng bỏ qua lập tức đuổi theo Lâm Mỹ Anh.
Thấy con ruồi này hơi dai...
Huyết tổ đại nhân thấy không được vui lập tức xuất thủ dại cho tên trung niên này biết ai mời là người nắm giữ cuộc chơi này.
Trướng ánh mắt kinh dị của mọi người, Trần Lâm vô cùng nhẹ nhàng xoay người tung ra một chiêu Lý Một Cước vô cùng chuẩn xác đá vào bụng Hoàng Phi...
Hứng một cước bất ngờ của Trần Lâm, Hoàng Phi lập tức cảm nhận như bị một chiếc xe đâm vào bung không chịu nỗi một kích bị đá bay ra xa rồi đập mạnh lên bức tường thành phía sau không rõ sống chết.
Sự việc diễn ra quá nhanh khiến mọi người đều kinh ngạc...
Không ngờ một người chơi cũng có thể xem như cao cấp của Hắc Phong bang cứ như thế không chịu nỗi một kích bị đá bay.
Từ đó có thể thấy được chênh lệch giữa đôi bên là rất lớn.
Những thành viên Hắc Phong bang lập tức sợ vỡ mật không ngừng lui ra sau tránh xa ôn thần kia, tuy nhiên sâu bên trong nội tâm vẫn cảm thấy may mắn vì đã có thể sống trước ác ma này chứ không như những cái xác đang nằm dưới đất kia.
Ngược lại chứng kiến Hoàng Phi cứ thế bị đánh bại...
Liên Hoa lập tức quên hết tiểu xảo gì đó quay đầu bỏ chạy, tầm này thì Lãnh Ngạo gì đó đều không quan trọng bằng mạng nhỏ.
Không ai đảm bảo tên ác ma kia có giết vào trong thành hay không, cũng không ai chắc được có bảo vệ được nhân vật quần chúng như bản thân hay không, tình hình thế này thì bảo mạng mới là quan trọng nhất.
Cùng với suy nghĩ của Liên Hoa nhưng thợ săn gần đó cũng nhận thấy cuộc vui không còn vui nữa đều âm thầm bỏ đi.
Trận chiến này không liên quan đến bản thân, tốt nhất là không nên dính vào...
Cả khu cổng thành rộng lớn thoáng chóc chỉ còn những quân nhân của Viễn Đông đang cực độ cảnh giác, hai người Trần Lâm cùng đám người Hắc Phong bang và thanh niên Lãnh Phong.
Lúc này Lãnh Ngạo có thể nói là vô cùng hối hận vì đã không bịt mồm tên mặt ngựa kia sớm hơn, để vì một chút việc nhỏ mà rước lấy đại họa như thế này.
Đáng tiếc dù có nguyền rủa tên ngu mặt ngựa kia thế nào thì chuyện cũng đã rồi, Lãnh Ngạo dù rất muốn nhưng thân là thiêu gia Hắc Phong bang không cho phép hắn bỏ lại người của mình mà chạy trốn...
Rất mang là Lãnh Ngạo đã sớm chạy về vòng vây của quân đội đang gác cổng, hắn không tin Trần Lâm dám đánh nhau với quân đội Viễn Đông và sự thật là Trần Lâm đúng là không rảnh đánh nhau với quân đội làm gì, thậm chí tên thiếu gia Hắc Phong bang là thằng nào Trần Lâm cũng quên rồi.
Tất cả với Trần Lâm chỉ xuất phát từ một chữ phiền.
Trần Lâm thấy tên mặt ngựa kia phiền quá nên giết hắn thôi, đơn giản chỉ có thể.
Còn những việc xảy ra sau đó chỉ là cách Trần Lâm giải quyết vấn đề, nếu đám người Hắc Phong bang không làm gì mà ngoan ngoãn dọn xác tên ngu mặt con ngựa kia thì Trần Lâm cũng sẽ chả làm gì, càng không giết ai hết.
Huyết tổ đại nhân luôn luôn là một con người yêu hòa bình.
Chỉ là cách giải quyết vấn đề của Huyết tổ đại nhân rõ đúng cồng kềnh, thể hiện tư duy báo đời của vị Huyết tổ này.
Đó cũng là nguyên nhân Trần Lâm lập ra hội thị nữ, trong đó “chùi đít” chính là một trong các nhiệm vụ cực kỳ quan trọng của một thị như tốt.
Tuy nhiên trông thấy Trần Lâm một cước nhẹ nhàng lượm gạo trung niên Hoàng Phi, đại thị nữ số một Lâm Mỹ Anh lại không nhịn được lệ nóng tuôn rơi.
Kẻ mạnh thì không ra đánh để gà con chịu khổ đúng là quá đáng.
- Nhóc con ngươi muốn bỏ đi sao...
Bất chợt một giọng nói có phần cười chợt vang lên, Mã Hán cười như không phải cười chầm chậm bước đến đứng cạnh Trần Lâm.
Thấy Mã Hán đích thân ra tiếp đón, Trần Lâm cũng thoáng cười cười nói:
- Ta giết nhiều ngươi như vậy không chạy thì biết phải làm sao?
- Mã đại nhân không lẽ muốn bắt ta sao?
Nghe thấy thế Mã Hán không hề giận chỉ cười lớn nói:
- Không... không... ta không rảnh đến mức đó... cũng không có quyền đó...
- Có thể cậu không biết, chuyện chém chém giết giết diễn ra bên ngoài thành, Viễn Đông không quản đến...
- Dù sao mạt thế mà... ai lại quản được thiên hạ...
- Hả, còn có chuyện này...
Trần Lâm không khỏi kinh ngạc nói.
Ý tứ của Mã Hán khá rõ ràng, đúng theo luật chính quyền Viễn Đông không giải quyết những vấn đề nằm ngoại pháo đài Viễn Đông.
Dù sao hiện tại là mạt thế, bên ngoài nơi hoang dã kia những chuyện như giết người cướp của hãm hiệp các thứ đều có, pháo đài Viễn Đông hay thậm chí cả chính quyền Lôi Chấn cũng không đủ khả năng để quản được đành phải mặc kệ.
Thậm chí còn ngầm cho phép, đám người Vương Báo thế lực con của Vũng Hải không phải cũng là một đám cướp của giết người đó sao.
Chính vì thế Trần Lâm xung đột với đám người Hắc Phong bang dù ngay trước mặt quân đội đang gác cổng nhưng đúng theo luật không hề phạm tội gì, chỉ cần Trần Lâm không nổi hứng đánh luôn những quân nhân này thì vẫn là công dân tốt tại Viễn Đông...
Dĩ nhiên luật là thế nhưng điều kiện tiên quyết vẫn phải có cán bộ như Mã Hán dẫn đường.
Nghĩ đến đây Trần Lâm không nhịn được cười cười chắp tay nói:
- Lần cũng là nhờ Mã đại nhân giúp đỡ...
- Sau này nếu có việc gì cần ngài cứ nói, cái gì mà núi đao biển lửa ta nhất định sẽ không đi...
Nghe thấy tên nhóc này không ngờ biết điều đến như vậy...
Ánh mắt Mã Hán khẽ sáng lên như đèn pha cười nói:
- Không cần đến sau này, hiện tại ta đúng là đó việc cần nhờ...
- He... he... đúng là trùng hợp...
- Trùng cc...
Hình bản mặt cười vô cùng đê tiện của Mã Hán, nụ cười trên mặt Trần Lâm lập tức biết mất, không nhịn được thầm mắng một câu.
Rõ ràng ngay từ đầu lão già họ Mã này đã muốn gài Huyết tổ đại nhân.
Tính ra thì cũng không thể quy hết tội cho Huyết tổ đại nhân mà chỉ có thể quy gần hết tội mà thôi.
Không chỉ có rào cản thẩm mỹ của Trần Lâm, mà bản thân nha đầu Huyết Thiên cũng là một vấn đề tương đối hy hữu, muốn tạo ra một huyết nhuộm thiên không thứ đúng là nói thì dễ làm.
Hai điều kiện cần để có thể tạo ra một tộc nhân tương tự Huyết Thiên là một viên tinh thể màu tím của quý tộc thây ma và một con thây ma phổ thông nhất có thể.
Sức mạnh của Huyết Thiên không chỉ đến từ huyết trảo mà còn đến từ bản tính điên cuồng giết chóc của nàng và bản tính đó không phải tự dưng mà có.
Do từng là một con thây ma phổ thông nên nhận thức cũng như tư duy của Huyết Thiên điều bị xóa sạch.
Trần Lâm không biết đánh bậy đánh bạ kiểu gì lại trích huyết với Huyết Thiên ngay khoảng thời gian đó khiến cô bé dù đã trở thành một tộc nhân Huyết tộc thoát khỏi trạng thái thi hóa nhưng vẫn giữ tâm tính có thể gọi là “đơn thuần” kia.
Trí mạng hơn là nha đầu Huyết Thiên lại bị Trần Lâm dại hư, tâm tính đơn thuần kia bị bóp méo nghiêm trọng.
Chính vì thế việc giết chóc đối với Huyết Thiên cũng chỉ là một chuyện hết sức bình thường của cuộc sống tương tự như hít thở hay ăn uống... đúng chất những tử sĩ không nhận thức trong phim.
Ngược lại nếu Trần Lâm trích huyết với một con thây ma cao cấp đã hình thành nhận thức, dù thực lực có mạnh hơi hay thông minh hơn, nhưng sẽ không đạt được hiểu quả như vậy...
Về lâu về dài vẫn thua Huyết Thiên một bật...
- Ta thấy một tiểu Huyết Thiên đã đủ đáng sợ rồi...
- Chắc đại nhân sẽ không thu thêm đâu.
Thấy bà chị mình than ngắn thở dài, Phương Ngân không tim không phổi cười hì hì nói.
Nói thật mỗi tối đi đái vô tình thấy cô bé Huyết Thiên đang đứng trong bóng tối nhìn mình, ánh mắt đỏ không chút cảm xúc nổi bật giữa màn đêm khiến Phương Ngân không ít lần giật mình sợ hãi phải đi thay quần.
Một Huyết Thiên đã như vậy, thêm vài cô Huyết Địa hay Huyết Hoàng gì đó nữa chắc không đến phiên Trần Lâm, bản thân Phương Ngân sẽ nhồi máu cơ tim mà chết trước...
Nghe thấy em gái mình nói thế, Phương Tuyết biết ngay nàng nghĩ gì không nhịn được cười lớn rồi lắc nói:
- Không nói đến chuyện này nữa... tùy duyên vậy...
- Mà không biết đại nhân và Mỹ Anh thế nào rồi...
- Còn thế nào nữa...
- Chắc là chơi không lối về rồi, chỉ cầu mong đem về vài tỷ muội tốt cho chúng ta là được...
Nhắc đến hôn quân và dâm nữ kia, Phương Tuyết chỉ bĩu môi khinh bỉ nói không chút quan tâm.
Ngược lại Phương Tuyết cũng khẽ gật đầu cười nói:
- Cái có là chắc chắn rồi...
- Ta chỉ cầu mong là không xảy ra chuyện gì... nếu không Mỹ Anh chắc chắn sẽ rất thảm...
Nghe thấy thế Phương Ngân cũng sẽ mỉm cười gật đầu...
Hiển nhiên là một trong những người theo Trần Lâm sớm nhất trong chuyến đi này, hai chị em Phương Tuyết hết sức là rõ ràng phong cách hành xử của vị đại nhân nhà mình.
Bình thường thì không sao nhưng nếu xảy ra chuyện gì, Huyết tổ đại nhân chắc chắn sẽ... chọn nước đi khó nhất, cái này người ta gọi là người thành công luôn có lối đi riêng...
Chỉ là lối đi này đồng đội của ngài xem như ăn đủ...
Trở lại với Viễn Đông...
Sự lo sợ của hai chị em Phương Tuyết đã thành sự thật...
Trần Lâm đúng là gặp chuyện và cái cách mà Trần Lâm giải quyết vấn đề lại khiến Lâm Mỹ Anh ăn phải không ít đau khố.
Theo sự dạy bảo của Trần Lâm...
Lâm Mỹ Ánh đúng là học theo lấy công làm thủ lợi dụng năng lực tăng cường sức mạnh của mình không ngừng... đâm thương.
Từng mũi thương sắc lạnh ánh lên tia sáng bàng bạc không ngừng phá không lao đến.
Đáng tiếc Lâm Mỹ Anh quá gà hay đúng hơn là hai chị em Phương Tuyết làm ăn không tới nơi tới chốn, khiến cái gọi là “thương pháp” của Lâm Mỹ Anh chỉ dùng được với đám thây ma phổ thông có chỉ số IQ thấp, còn đối với một con người và còn là một người thiện chiến như Hoàng Phi lại không khác gì trò trẻ con.
Không chút khó khăn nghiên người né tránh một thương đâm tới kia...
Hoàng Phi thoáng cười lạnh không chút thương hương tiết ngọc vung đao chém vào hông Lâm Mỹ Anh.
Cảm nhận được ánh đao sắc lạnh đang chém tới...
Lâm Mỹ Anh lập tức nhận thấy cái gì mà lấy công làm thủ hoàn toàn là rác rưởi, nước mắt chảy dài hai má chỉ có thể cắn răng lui người về phía sau cố tránh né một chém kia.
Tuy nhiên tay của Hoàng Phi lại nhanh hơn Lâm Mỹ Anh một bật...
Ánh đao sắc lạnh không chút khó khăn chém một vết dài trên bụng nàng, máu tươi theo đó rĩ ra ướt đẫm cả một bên áo.
Đáng tiếc Hoàng Phi không cho Lâm Mỹ Anh cơ hội, ánh đao sắc lạnh tiếp tục rẽ một vòng cung chết chóc chém vào cổ nàng.
- Đại nhân ta không được...
- Mau... mau cứu ta...
Nhận thấy nguy hiểm trí mạng, Lâm Mỹ Anh không thể nghĩ nhiều được nữa hoảng sợ hét lớn.
- Haizzz...
Nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Lâm Mỹ Anh, Trần Lâm chỉ có thể bất lực thở dài...
Cái này cũng không thể trách Lâm Mỹ Anh mà phần lớn là do bản thân Trần Lâm.
Khi vừa trích huyết với Lâm Mỹ Anh chưa lâu thì sự kiện của hệ thống lại diễn ra, bản thân Trần Lâm đành phải vội vàng vào Thánh Thành giao trách nhiệm giáo dục gà con lại cho đám người Thái Văn Cơ, Lôi Uyển Nhi cũng gà không kém.
Kết quả con gà nào bay được thì bay lên cao, còn con nào không bay được thì gãi cánh nằm luôn dưới mặt đất.
Lâm Mỹ Anh và cả bộ ba nguyên tử Thái Văn Cơ, Hàn Thiên Lam và Phó Mỵ Nương cũng vì thế mà ra đời... nếu lúc đó Trần Lâm rảnh tay đám gà này chắc chắn là bị luộc chín rồi.
Chính vì thế để bù đắp sai lầm của bản thân, Trần Lâm không trực tiếp ra tay mà chỉ lấy một lôi tệ giá trị khá cao, khẽ híp mắt lại mỉm cười nham nhở rồi âm thâm ném về phía Hoàng Phi...
Trông khá giống mấy tên cao thủ kiếm hiệp trong phim...
Dĩ nhiên Trần Lâm không có nội lực gì cả nhưng thể chất của Trần Lâm rất mạnh, với lực đạo phi thường đồng tiền nhỏ phá không lao đi để lại một ánh bạc mơ hồ nhắm vào Hoàng Phi bay đến.
Cảm nhận được tiếng xé gió bên tai...
Hoàng Phi lập tức giật mình lui ra sau né tránh “ám khí” bất ngờ xuất hiện kia...
Ngược lại thấy Hoàng Phi đột nhiêu lui lại, Lâm Mỹ Anh dù không biết do đâu nhưng thoát được kiếp này với nàng đã là quá may mắn.
Dĩ nhiên không chỉ có thế, dù hơi gà nhưng Lâm Mỹ Anh vẫn đâm chết không biết bao nhiêu thây ma, thấy đối thủ bất ngờ rút lui nàng cũng không đứng đó nhìn mà lập tức xuất ra tuyệt chiêu duy nhất vung thương đâm tới.
Ánh thương bàng bạc dù cho chủ nhân hơi phế những vẫn tỏa ra hàn quang bức người phá không lao đến.
Vừa né tránh ám khí không biết từ đâu bay đến kia...
Hoàng Phi lập tức cảm nhận được ánh thương sắt lạnh lao đến không khỏi giật mình hoảng sợ cấp túc vung lên loan đao đỡ lấy.
Tuy nhiên từ lúc là một quả trứng nước cấp 0 đến hiện tại, Lâm Mỹ Anh chỉ dùng đúng chiêu này để “chọt” thây ma, độ thuần thục có thể nói lá lô hỏa thuần thanh...
Hoàng Phi lại không kịp đề phòng, lập tức để lộ sơ hở bị một thương kia đâm trượt qua vai để lại một vết thương dài khủng bố khiến hắn kinh ngạc không thôi.
Không ngờ bản thân lại bị một nữ nhân mà con là một nữ nhân thua hắn không biết bao nhiều cấp đâm bị thương.
Sĩ nhục này làm sao Hoàng Phi có thể chịu được...
Ngược lại, thành công xuất thủ đánh bị thương đối thủ, Lâm Mỹ Anh có thể nói là sương chưa từng có.
Từ lúc xuất đạo đến giờ, hình thức đánh nhau của Lâm Mỹ Anh có thể nói là khá đớn giản, chỉ cần xuất thủ đánh lén đâm chết thây ma là xong chuyện còn lại đã có các đại tỷ gánh...
Tuy không dễ nhưng cũng chả chật vật gì một đường tiến cấp đều đều...
Nhưng hôm này đụng lại thiết bản còn có không ai hỗ trợ...
Lâm Mỹ Anh có thể có là chật vật vô cùng nhiều phen tưởng chừng như mất mạng, nhưng cũng chính vì phải chật vật như thế mà một thương thành công đánh bị thương đối thù đang đè đầu mình khiến Lâm Mỹ Anh cực kỳ... cực kỳ là sướng khoái.
- Đâm được một thương thì sẽ có thương thứ 2, thứ 3...
- Sớm muộn gì lão nương cũng chọt chết ngươi.
Thành công đánh lui đối thủ khiến Lâm Mỹ Anh ảo tưởng sức mạnh không hề nhẹ, nội tâm cũng theo đó bành trướng nghiến răng nghiến lợi nói rồi cấp tốc lao lên điên cuồng xuất thủ quyết chọt chết tên đáng ghét đang phát ra hoàng quang kia.
Những tia huyết sắc hoàng quang quanh người Lâm Mỹ Anh cũng theo nội tâm của nàng càng lúc càng sáng chói...
Chứng kiến tất cả Trần Lâm không nhịn được bĩu môi khinh bỉ lắc đầu nói:
- Đúng là mấy con gà con kiểu này phải nhấp vài cái mới đá được...
Bất chợt như cảm nhận được gì đó khuôn mặt của Trần Lâm lập tức trầm xuống rồi cấp tốc lao đến, ánh đao lạnh lùng chém xuống xẻ đôi người một phần tử Hắc Phong bang muốn tập kích Lâm Mỹ Anh.
Cơ thể một người gần như bị chém làm đôi khiến máu tươi phun ra như suối, nội tạng cùng xương cốt lột rõ trước mặt những thành viên Hắc Phong bang và cả nhưng quân nhân phía xa.
- Ta nói rồi... trận chiến của hai người kia để họ tự đánh không ai được phép xen vào...
Lạnh lùng nhìn nhóm thành viên Hắc Phong bang giờ chỉ còn lại 13 người, Trần Lâm mặt đầy sát ý nói.
Rõ ràng lúc đầu đúng là vô tình trạng chạm trán với đám người Hắc Phong bang này, nhưng sau đó Trần Lâm phát hiện tên trung niên râu rậm kia khá ngon quyết định để Lâm Mỹ Anh luyện tay chân.
Chính vì thế Trần Lâm không muốn ai xen vào công cuộc luyện lính này của mình, xem như đảm bảo tính “công bằng” của trò chơi.
Những tên muốn đánh Trần Lâm chỉ đá bay ra xa sống chết hên xui, còn những ai muốn xen vào trận chiến của Lâm Mỹ Anh và Hoàng Phi chỉ có đúng một kết cuộc.
Dần dần trước sức mạnh của Trần Lâm đám thành viên Hắc Phong bang này chỉ có thể ngoan như cúm đứng đó chờ đợi viên binh đến cứu.
Chỉ là Trần Lâm dường như quên mất chuyện mình vừa làm kia.
Thậm chí khi nghe tiếng kêu thảm của con gà ảo tưởng sức mạnh kia, một viên lôi tệ lại phải tiếp tục bay đến ứng cứu.
Cái đó người ta gọi là kẻ đã viết luật thì không bao giờ phạm luật...
Bên kia thấy tình hình rõ ràng là không khả quan như mình nghĩ...
Hai người Lãnh Ngạo và Liên Hoa không nhịn được đưa mắt nhìn nhau đầy sợ hãi.
Thật không thể nào ngờ được đội săn của Hắc Phong bang lại bị một nam một nữ kia áp chết, dù đây chỉ là một đội săn tầm trung trong Hắc Phong bang và cũng chưa trang bị súng đạn gì nhưng sự việc này vẫn là quá sức tưởng tượng với không chỉ hai người Lãnh Ngạo và Liên Hoa mà còn với cả những thợ săn đang trốn phía xa quan sát trận chiến.
Viễn Đông xem ra sắp không yên bình rồi...
Ngược lại, những quân nhân chịu trách nhiệm gác cổng dù có súng trong tay, nhưng vẫn không nhịn được kinh nghị nhìn trận chiến cực kỳ hoang đừng nhưng cũng không kém phần máu tinh phía xa.
- Đôi trưởng chúng ta phải là sao đây, không lẽ cứ để đôi bên đánh nhau như vậy...
Trông thấy không ít người bị chém chết, một quân nhân không nhịn được lo lắng nói.
Nghe thấy thế vị trưởng quan chịu trách nhiệm lãnh đạo nhóm quân nhân này chỉ có thể lắc đầu nói:
- Đôi bên không phải thể loại chúng ta có thể tùy tiện giải quyết được...
- Ta đã báo lên trên, nhiệm vụ của chúng ta lúc này chỉ là tránh để chiến đấu lan rộng ảnh hưởng đến người vô tội mà thôi...
Người ta nói chữ quan hai chữ khẩu...
Nếu là bình thường có phát sinh mâu thuẫn gì những quân nhân tại đây chỉ cần quát một tiếng là xong hoặc là đứng ra giải quyết chừa một đừng sống che phe yếu thế hơn.
Nhưng lần này cả đám người Hắc Phong bang lẫn một nam một nữ kia đầu không phải thể loại nhóm quân gác cổng này có thể giải quyết được.
Tuy quân đội Viễn Đông chả xem đám lục lâm hắc y kia ra gì, nhưng người của người ta đã chết còn chết không ít người.
Ngược lại một nam một nữ kia rõ ràng là không dễ chọc nhất là thiếu niên trẻ tuổi kia.
Nhóm quân nhân này không có quyền, cũng không muốn đứng ra giải quyết vấn đề nhức đầu này.
- Viễn Đông có lệnh nghiêm cấm đánh nhau trong phạm vị nội thành, nhưng bên ngoại bức tường này thì không nói đến...
- Đôi bên trên cơ bản lại đang giải quyết mâu thuẫn cá nhân không phải trộm cướp gì...
- Quân đôi Viễn Đông không nhất thiết phải xen vào...
Bất chợt một giọng nói trầm hùng vàng lên.
Không biết từ lúc nào mà hai trung niên nhân thân mặc quân phục khí thế bức người đã xuất hiện bên dưới bức tường thành.
Hiển nhiên, cái quan chức cao cấp mà vị quân nhân gác cổng kia nói đã đến.
Chỉ là nghe những gì hắn nói cũng là không muốn dính đến chuyện này mà chỉ muốn... đứng nhìn.
Nguyên nhân rất đớn giản, một trong hai quân nhân kia và cũng là người đã mở miệng nói kia lại là người quen của đương sự, đại đội trưởng hỏa doanh Mã Hán.
Còn kẻ đang đi bên cạnh hắn không ai khác chính là... Vương Triều.
Chương 424
Trông thấy người đến tiếp ứng không ngờ lại là hai người Vương Triều và Mã Hán, hai thuộc hạ đắc lực của Lôi Minh đại nhân.
Vị quân nhân chỉ huy cùng toàn bộ các quân lính đang gác cổng đều đồng loạt nghiêm chào, với sự xuất hiện của hai người mọi chuyện chắc chắn sẽ được giải quyết.
Tuy nhiên, khác với suy nghĩ của rất nhiều người...
Mã Hán và cả Vương Triều đều không hề có ý ra tay ngăn cản trận chiến kia, chỉ đứng một bên quan sát.
Khiến hai người Lãnh Ngạo và Liên Hoa vô cùng nóng ruột muốn tiến lên hỏi nhưng lại không dám.
Ngược lại, nhận được mệnh lệnh của Mã Hán những quân nhân gác cổng không chút dị nghị gì chỉ cảnh giới nhìn trận chiến phía xa không hề có ý xuất thủ ngăn cản.
- Xem ra Viễn Đông muốn hạn chế đám banh hội tự phát rồi...
Liếc nhìn hai người Vương Triều và Mã Hán dù đã đến nhưng chỉ đứng một bên không ra tay ngăn cản, một thợ săn già đời không nhịn được lắc đầu thầm than.
Viễn Đông đúng là có luật nghiêm cấm mọi hành vị xung đột quá mức bên trong thành.
Ngược lại bên ngoài thành Viễn Đông, quân đội không quản đến.
Dù sao đây là mạt thế, pháp luật gì đó gần như không còn đủ sức quản thúc quá nhiều nữa.
Bên ngoài hoang dã giết người cướp của ai mà quản được, thậm chí chính bên trong Viễn Đông dù luật là thế nhưng những việc phi pháp vẫn âm thầm diễn ra mà thôi.
Tuy nhiên tất cả đều là âm thầm diễn ra, ít nhiều vẫn phải tránh mặt quân đội Viễn Đông.
Xem như một sự tôn trọng...
Hiện tại trận chiến nỗ ra đôi bên đánh nhau còn chết không ít người ngay tại cổng thành Viễn Đông mà quân đội không làm gì chắc chắn có vấn đền.
Khả năng cao là Viễn Đông muốn mượn chuyện này hạn chế đôi chút những bang hội tự phát và Hắc Phong bang nghe cái tên thôi đủ biết là thành phần đóng vai ác rồi kiểu gì cũng bị cán bộ tìm đến.
Bên kia mặc kệ mọi người đang nghĩ gì...
Hai người Vương Triều và Mã Hán vẫn đứng đó quan sát trận chiến.
Tình hình nhìn chung khá là... nhạt, khi đã không thành viên nào của Hắc Phong bang dám ho với Trần Lâm một tiếng, chỉ ngoan ngoãn đứng đó cảnh giác nhìn tên hung thần này.
Ngược lại trận chiến giữ Lâm Mỹ Anh và Hoàng Phi lại cực kỳ cam go.
Đúng là để trở thành một kẻ mạnh thì trước hết phải nghĩ mình mạnh, được Trần Lâm âm thầm giúp đỡ Lâm Mỹ Anh có thể nói là lòng tin bao tăng...
Sự ảo tưởng sức mạnh tuy không giúp sức mạnh tăng lên nhưng lòng tin thì có, ít nhất Lâm Mỹ Anh cũng cảm thấy đối thủ cũng gà như mình, cái game này chơi được.
Mỗi đoàn thế xuất thủ cũng từ đó trở nên vô cùng mượt mà trơn tru, những mũi thương sắc lạnh không ngừng nhắm vào trung niên nhân đánh thương Hoàng Phi.
Ngược lại trung niên nhân Hoàng Phi có thể nói là khổ như một con chó.
Bản thân vừa phải tránh né những mũi thương của nữ nhân điên kia, vừa phải né tránh những ám khí không biết từ đâu bay đến bất ngờ đánh lén kia, tình hình có thể nói là chật vật vô cùng...
Quá đáng hơn là bản thân Hoàng Phi càng chật vật Lâm Mỹ Anh lại càng nghĩ mình mạnh, xuất thủ theo đó càng lúc càng sắc bén...
- Tên kia là Trần Đại Kê sao?
- Tuy hơi khốn nạn nhưng đúng là không tệ, rất biết cách dạy dỗ người khác...
Chứng kiến tất cả, Vương Triều mặt lạnh như tiền không nhịn hừ lạnh nói.
Khác với con gà con Lâm Mỹ Anh, Vương Triều đã sớm nhìn ra nguyên nhân Hoàng Phi lại rơi vào thế hạ phong như vậy.
Tất cả đều đến từ những ám khí đen đen tròn tròn không ngừng lao đến đúng những lúc nguy cấm nhất, khiến Hoàng Phi bó tay chịu trận chỉ có thể không ngừng né tránh dần dần bị Lâm Mỹ Anh chèn ép.
Không chỉ thế, Vương Triều còn cảm nhận được nếu Trần Lâm thật sự muốn những ám khí hình tròn không biết là gì kia hoàn toàn có thể giết chết Hoàng Phi bất cứ lúc này.
Từ đó có thể thấy được tên này đang luyện lính...
- Người mà ta nhắm đến dĩ nhiên là có chân bản lĩnh...
- Chỉ là tên này quá điên, chỉ cần sơ xuất một chút nữ nhân kia có thể chết dưới tay Hoàng Phi bất cứ lúc nào...
Nghe thấy Vương Triều cũng không nhịn được cảm thán, Mã Hán không khỏi cười lớn những rất nhanh đã lắc đầu nói.
Đừng thấy Lâm Mỹ Anh đang thắng thế không ngừng chèn ép Hoàng Phi khiến trung niên này bị thương không ít mà quên rằng, chênh lệch không chỉ về cấp độ mà còn là tính thực chiến giữa Hoàng Phi và con gà máu chiến Lâm Mỹ Anh là vô cùng lớn.
Nếu không phải những ám khí kia bay đến vô cũng đúng lúc, không sớm cũng không muộn ngăn cản sự phản công của Hoàng Phi, thì lão trung niên này rất có thể đã chém bay đầu Lâm Mỹ Anh lật ngược lại tình thế từ lâu rồi.
- Rất có thể hắn có năng lực dạng nhãn...
- Tính ra nếu ở vai trò hỗ trợ, tên nhóc này đúng là không tệ...
Liếc nhìn Trần Lâm không sớm không muộn lần nào cũng ra tay rất đúng lúc, Vương Triều khẽ híp mắt lại nói.
Rõ ràng tất cả đều không phải may mắn mà là chân bản lĩnh...
Từ đó có thể thấy được tên Trần Địa Kê kia sở hữu năng lực liên quan đến khả năng nhìn, còn tại sao trong hồ sơ ghi là năng lực sức mạnh thì cái đó không quan trọng.
Dù sao không ít người chơi đều giấu đi năng lực của mình và sức mạnh luôn bị lấy ra là bị đỡ đạn, cái này ở Viễn Đông cũng không có gì là hiếm lạ...
Nghe thấy thế Mã Hán cũng khẽ gật đầu.
Thật tế từ lúc trở về Mã Hán đã cho người điều tra lý lịch của tên Trần Đại Kê này, chỉ tiết thông tin là không nhiều và cũng không hoàn toàn chính xác.
Dù sao mạt thế mà ai lại có thể đảm bảo việc điều tra dân số thế này, nhưng như một lẽ dĩ nhiên lý lịch không rõ thì khó lòng mà thắng tiến trong công việc được.
Mã Hán dù rất khoái tên nhóc Trần Đại Kê này nhưng cũng chỉ đành chịu.
Bất chợt như cảm nhận được gì đó Vương Triều khẽ nhíu mày trầm giọng nói:
- Đám tặc phỉ Hắc Phong bang sắp đến rồi...
- Nếu không muốn mọi chuyện đi quá xa, ta nghĩ ngươi đến đứng ra giải quyết...
- Đến nhanh vậy sao?
Nghe thấy đám người Hắc Phong bang sắp đến, Mã Hán không khỏi kinh nghị nói.
Rõ ràng một trong 5 đại bang hội của Viễn Đông không phải ăn chay, vừa nghe người của mình gặp chuyện đã tức tốc chạy đến hỗ trợ.
Nếu có thêm người tham chiến hai người Trần Lâm và Lâm Mỹ Anh chắc chắn sẽ không thể nhàn nhã như vậy nữa.
Bên kia đang đứng một bên nhìn con gà Lâm Mỹ Anh đá vô cùng nhiệt, lông tóc có thể nói là dựng hết lên không ngừng lao đến đạp liên hồi, Trần Lâm không nhịn được mỉm cười thích thú.
Tính ra lâu rồi chưa xem đá gà...
Đáng tiếc gà mái thì đá gì được ai...
Dù không ngừng xuất thủ và trông khá là khí thế nhưng trừ một thương trước đó, Lâm Mỹ Anh không gây thêm được chút thương tổn nào cho Hoàng Phi.
Không chỉ thế Hoàng Phi đúng là gà chiến kinh nghiệm chinh chiến vô cùng phong phú luôn thừa cơ xuất thủ muốn giải quyết con gà ngu còn máu này.
Đáng tiếc cứ mỗi lần Hoàng Phi muốn thể hiện “trình” trước con gà ngu này thì rừng của nó lại lên ganh, đúng là hiếp người quá đáng khiến Hoàng Phi một bụng lửa giận nhưng không thể làm gì.
Ngược lại Trần Lâm cũng lắc đầu suýt xoa nhìn Lâm Mỹ Anh khí thế bừng bừng tựa như chiến thần hàn lâm chốn hạ giới.
Dĩ nhiên chiến thần này được tài trợ gần vài chục lôi tệ rồi chứ không ít.
Đúng lá sức mạnh của đồng tiền nghiền ép tất cả đúng nghĩa đen.
Không chỉ thế, sau trận chiến này rất có thể sẽ có không ít thợ săn tinh mắt đi “mót” lại số lôi tệ mà Trần Lâm đã ném, vô tình tạo ra công ăn việc làm cho khá nhiều thợ săn nghèo...
Tuy nhiên cuộc vui chưa được bao lâu...
Dưới tác dụng của quỷ nhãn Trần Lâm không chỉ thấy được chuyển động của trung niên Hoàng Phi mà còn thấy được một nhóm hắc y nhân đang hùng hổ kéo đến, bộ dáng rõ ràng là muốn giết người...
- Xem ra game hết vui rồi...
- Tiểu Anh không đánh nữa chúng ta thu đồ chạy thôi...
Nhận thấy viên binh của Hắc Phong bang đang đến, Trần Lâm không chút đạo nghĩa giang hồ hét lớn.
Nghe thấy thế Lâm Mỹ Anh đang đánh đến say máu cũng thoáng giật mình nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe theo vung thương bức lui Hoàng Phi rồi chạy về cạnh Trần Lâm...
Ngược lại Hoàng Phi một bụng lửa giận làm sao có thể dễ dàng bỏ qua lập tức đuổi theo Lâm Mỹ Anh.
Thấy con ruồi này hơi dai...
Huyết tổ đại nhân thấy không được vui lập tức xuất thủ dại cho tên trung niên này biết ai mời là người nắm giữ cuộc chơi này.
Trướng ánh mắt kinh dị của mọi người, Trần Lâm vô cùng nhẹ nhàng xoay người tung ra một chiêu Lý Một Cước vô cùng chuẩn xác đá vào bụng Hoàng Phi...
Hứng một cước bất ngờ của Trần Lâm, Hoàng Phi lập tức cảm nhận như bị một chiếc xe đâm vào bung không chịu nỗi một kích bị đá bay ra xa rồi đập mạnh lên bức tường thành phía sau không rõ sống chết.
Sự việc diễn ra quá nhanh khiến mọi người đều kinh ngạc...
Không ngờ một người chơi cũng có thể xem như cao cấp của Hắc Phong bang cứ như thế không chịu nỗi một kích bị đá bay.
Từ đó có thể thấy được chênh lệch giữa đôi bên là rất lớn.
Những thành viên Hắc Phong bang lập tức sợ vỡ mật không ngừng lui ra sau tránh xa ôn thần kia, tuy nhiên sâu bên trong nội tâm vẫn cảm thấy may mắn vì đã có thể sống trước ác ma này chứ không như những cái xác đang nằm dưới đất kia.
Ngược lại chứng kiến Hoàng Phi cứ thế bị đánh bại...
Liên Hoa lập tức quên hết tiểu xảo gì đó quay đầu bỏ chạy, tầm này thì Lãnh Ngạo gì đó đều không quan trọng bằng mạng nhỏ.
Không ai đảm bảo tên ác ma kia có giết vào trong thành hay không, cũng không ai chắc được có bảo vệ được nhân vật quần chúng như bản thân hay không, tình hình thế này thì bảo mạng mới là quan trọng nhất.
Cùng với suy nghĩ của Liên Hoa nhưng thợ săn gần đó cũng nhận thấy cuộc vui không còn vui nữa đều âm thầm bỏ đi.
Trận chiến này không liên quan đến bản thân, tốt nhất là không nên dính vào...
Cả khu cổng thành rộng lớn thoáng chóc chỉ còn những quân nhân của Viễn Đông đang cực độ cảnh giác, hai người Trần Lâm cùng đám người Hắc Phong bang và thanh niên Lãnh Phong.
Lúc này Lãnh Ngạo có thể nói là vô cùng hối hận vì đã không bịt mồm tên mặt ngựa kia sớm hơn, để vì một chút việc nhỏ mà rước lấy đại họa như thế này.
Đáng tiếc dù có nguyền rủa tên ngu mặt ngựa kia thế nào thì chuyện cũng đã rồi, Lãnh Ngạo dù rất muốn nhưng thân là thiêu gia Hắc Phong bang không cho phép hắn bỏ lại người của mình mà chạy trốn...
Rất mang là Lãnh Ngạo đã sớm chạy về vòng vây của quân đội đang gác cổng, hắn không tin Trần Lâm dám đánh nhau với quân đội Viễn Đông và sự thật là Trần Lâm đúng là không rảnh đánh nhau với quân đội làm gì, thậm chí tên thiếu gia Hắc Phong bang là thằng nào Trần Lâm cũng quên rồi.
Tất cả với Trần Lâm chỉ xuất phát từ một chữ phiền.
Trần Lâm thấy tên mặt ngựa kia phiền quá nên giết hắn thôi, đơn giản chỉ có thể.
Còn những việc xảy ra sau đó chỉ là cách Trần Lâm giải quyết vấn đề, nếu đám người Hắc Phong bang không làm gì mà ngoan ngoãn dọn xác tên ngu mặt con ngựa kia thì Trần Lâm cũng sẽ chả làm gì, càng không giết ai hết.
Huyết tổ đại nhân luôn luôn là một con người yêu hòa bình.
Chỉ là cách giải quyết vấn đề của Huyết tổ đại nhân rõ đúng cồng kềnh, thể hiện tư duy báo đời của vị Huyết tổ này.
Đó cũng là nguyên nhân Trần Lâm lập ra hội thị nữ, trong đó “chùi đít” chính là một trong các nhiệm vụ cực kỳ quan trọng của một thị như tốt.
Tuy nhiên trông thấy Trần Lâm một cước nhẹ nhàng lượm gạo trung niên Hoàng Phi, đại thị nữ số một Lâm Mỹ Anh lại không nhịn được lệ nóng tuôn rơi.
Kẻ mạnh thì không ra đánh để gà con chịu khổ đúng là quá đáng.
- Nhóc con ngươi muốn bỏ đi sao...
Bất chợt một giọng nói có phần cười chợt vang lên, Mã Hán cười như không phải cười chầm chậm bước đến đứng cạnh Trần Lâm.
Thấy Mã Hán đích thân ra tiếp đón, Trần Lâm cũng thoáng cười cười nói:
- Ta giết nhiều ngươi như vậy không chạy thì biết phải làm sao?
- Mã đại nhân không lẽ muốn bắt ta sao?
Nghe thấy thế Mã Hán không hề giận chỉ cười lớn nói:
- Không... không... ta không rảnh đến mức đó... cũng không có quyền đó...
- Có thể cậu không biết, chuyện chém chém giết giết diễn ra bên ngoài thành, Viễn Đông không quản đến...
- Dù sao mạt thế mà... ai lại quản được thiên hạ...
- Hả, còn có chuyện này...
Trần Lâm không khỏi kinh ngạc nói.
Ý tứ của Mã Hán khá rõ ràng, đúng theo luật chính quyền Viễn Đông không giải quyết những vấn đề nằm ngoại pháo đài Viễn Đông.
Dù sao hiện tại là mạt thế, bên ngoài nơi hoang dã kia những chuyện như giết người cướp của hãm hiệp các thứ đều có, pháo đài Viễn Đông hay thậm chí cả chính quyền Lôi Chấn cũng không đủ khả năng để quản được đành phải mặc kệ.
Thậm chí còn ngầm cho phép, đám người Vương Báo thế lực con của Vũng Hải không phải cũng là một đám cướp của giết người đó sao.
Chính vì thế Trần Lâm xung đột với đám người Hắc Phong bang dù ngay trước mặt quân đội đang gác cổng nhưng đúng theo luật không hề phạm tội gì, chỉ cần Trần Lâm không nổi hứng đánh luôn những quân nhân này thì vẫn là công dân tốt tại Viễn Đông...
Dĩ nhiên luật là thế nhưng điều kiện tiên quyết vẫn phải có cán bộ như Mã Hán dẫn đường.
Nghĩ đến đây Trần Lâm không nhịn được cười cười chắp tay nói:
- Lần cũng là nhờ Mã đại nhân giúp đỡ...
- Sau này nếu có việc gì cần ngài cứ nói, cái gì mà núi đao biển lửa ta nhất định sẽ không đi...
Nghe thấy tên nhóc này không ngờ biết điều đến như vậy...
Ánh mắt Mã Hán khẽ sáng lên như đèn pha cười nói:
- Không cần đến sau này, hiện tại ta đúng là đó việc cần nhờ...
- He... he... đúng là trùng hợp...
- Trùng cc...
Hình bản mặt cười vô cùng đê tiện của Mã Hán, nụ cười trên mặt Trần Lâm lập tức biết mất, không nhịn được thầm mắng một câu.
Rõ ràng ngay từ đầu lão già họ Mã này đã muốn gài Huyết tổ đại nhân.
Tags: Bạn đang xem truyện Lãnh Địa Huyết Tộc Chương 423 + 424 tại TruyenVip, Truyện Lãnh Địa Huyết Tộc Chương 423 + 424 cực hay, Mời bạn đọc Chương 423 + 424 online vui vẻ, Chương 423 + 424 - truyện online, Lãnh Địa Huyết Tộc Chương 423 + 424.
Nhận xét (0)