Lãnh Địa Huyết Tộc - Chương 315+316: Sự kết hợp của hai quốc gia 1+2
Tất cả chương trong truyện:
Lãnh Địa Huyết Tộc
Bạn đang đọc Lãnh Địa Huyết Tộc Chương 315+316: Sự kết hợp của hai quốc gia 1+2 tại zTruyệnVipz. Chúc các bạn xem truyện giải trí vui vẻ!
Chương 315: Sự kết hợp của hai quốc gia
Bên trong một tòa nhà cao tầng phía xa.
Trần Lâm không nhịn được mỉm cười thích thú nhìn ba mỹ nhân đang quấn lấy nhau trên sân thương của tổng bộ Huyết tộc tại thành phố Thanh Thủy này.
Với sức mạnh của quỷ nhãn, chỉ cần Trần Lâm muốn cả thành phố này đều không thể thoát khỏi sự giám thị của cậu, vậy mà ba nữ nhân kia dám hú hí sau lưng huyết tổ đại nhân, đúng là không biết chữ chết viết thế nào...
Tuy nhiên khiến Trần Lâm khá bất ngờ là tiểu thư thục nữ như Thái Văn Cơ cũng tham gia cuộc vui kia.
Thực tệ ngay từ đầu Trần Lâm đã cảm thấy hai người Hàn Thiên Lam và Phó Mỵ Nương có điểm gì đó là lạ, 96,69% là có quan hệ tình cảm đặc biệt, không ngờ lạ là cuộc tình tay ba mà ba cái tay kia đều vui vẻ cho vào âm hộ nhau thể này thì tính ra... cũng được...
May thay huyết tộ đại nhân hôm nay tốt tính nên quyết định tha cho các nàng.
Dĩ nhiên, đó là Trần Lâm nghĩ như vậy, còn thực tế là do đang chạy giặc nên phải trốn đến đây, giờ lộ mặt ra chỉ sợ chưa sơ muối được gì đã bị Liễu Mộng Điệp bắt được...
Đúng như Trần Lâm dự đoán, sau khi hoàn thành quá trình trích huyết Liễu Mộng Điệp lặp tức rút ngay thanh chiến kích trông khá thuật mặt không biết tên ngu nào cắm ngay bên cạnh tìm Trần Lâm tính số.
Trích huyết chính là quá trình thay da đổi thịt đúng nghĩa đen, thế nên đau đớn mà nó mang lại không hề ít, vậy mà thằng cháu trời đánh lại mạnh dạn tuyên bố không hề đau đớn gì, cùng lắm chỉ như muỗi cắn, đúng là muốn chơi Liễu phu nhân, tội này nhất định phải nghiêm trị...
Dĩ nhiên với uy quyền của mình, huyết tổ đại nhân có thể dễ dàng chèn ép tộc nhân khiến bất kỳ thành viên nào của Huyết tộc đều phải ngoan ngoãn như cúm con, nói gì là người mới như Liễu Mộng Điệp.
Đây là vấn đề về huyết mạch, giống như một đàn sói đều phải phục tùng con sói đầu đàn, không phải mạnh hay yếu có thể bù đắp được. Huống chi Liễu Mộng Điệp cũng không mạnh, Trần Lâm mà muốn hoàn toàn có thể bẻ đầu nàng như thường...
Tuy nhiên, Trần Lâm một con người đã từng sống dưới máy trường xã hội chủ nghĩa vĩ đại, hơn hẳn tư bản giẻ rách.
Không chỉ không bẻ đầu Liễu Mộng Điệp mà còn không áp đặc gì lên tộc nhân, để đám nữ thích làm gì thì làm. Cũng chính vì thế đã thúc đẩy cho những thành phần tạo phản hội ra đời, dẫn đầu không ai khác chính là con heo đen Tiểu Hắc.
Dĩ nhiên tạo phản hội kia cũng chỉ nói cho sang mồm, mặc dù có chút khó chịu với Huyết tổ đại nhân nhưng chưa một ai dám trái ý Trần Lâm, bản thân Trần Lâm cũng mặc kệ thậm chí còn ngâm chấp nhân để đám tiểu quỷ kia nhảy nhót.
Bởi lẽ, không chỉ đối với các tộc nhân mà với cả Trần Lâm kẻ đã mất đi gia đình cũng xem Huyết tộc là gia đình thứ hai, mà đã là một gia đình thì phải phải có người này người kia, lâu lâu có mấy tên chống đối thế mà lại vui.
Tuy nhiên, Huyết tổ đại nhân vẫn cực kỳ kiêng kỵ hai thành viên trong Huyết tộc, thậm chí tự cho họ cái quyền cao hơn mình.
Người đầu tiên chính là Nguyệt Dạ nữ vương kiêm bà mẹ vợ Lý Minh Nguyệt, người trên cơ bản là gánh cả Huyết tộc trên vai khi Trần Lâm bỏ đi và rất có thề là khi Trần Lâm về cũng vậy.
Có thể nói Trần Lâm là người sinh ra Huyết tộc nhưng Lý Minh Nguyệt là người nuôi Huyết tộc thành tài, cống hiến lớn như vậy Trần Lâm sẵn sàng đội Lý Minh Nguyệt lên đầu liếm âm hộ của nàng cũng được.
Người thứ hai không ai khác chính là bà dì nhỏ Liễu Mộng Điệp, dù không quá thân chỉ gặp nhau có vài lần trong năm và bản thân Trần Lâm lúc này cũng không còn là nhân loại nữa...
Nhưng Trần Lâm vẫn luôn tôn trọng giá trị tôn tí trật tự của nhân loại, tính ra Trần Lâm cũng là người có chút cổ hữu.
Liễu Mộng Điệp là em gái của mẫu thân Trần Lâm, thế nên tối hai dì cháu ra ngủ chung thì được chứ bẻ đầu nàng thì Trần Lâm không thể chấp nhận được...
Cũng chính thế huyết tổ địa nhân, đế vương của cả một vùng đất rộng lớn chỉ có thể trốn đến đây lánh nạn.
May thay trong quá trình đào thoát huyết tổ đại nhân có ôm theo bảo bối.
Ngay bên dưới hạ thân Trần Lâm, một cái đầu đen đang không bừng nhấp nhô phát ra những tiếng rên rỉ đầy gợi tình.
Lâm Mỹ Anh người mẫu kim diễn viên nổi tiếng của Hoa Trung quốc, chỉ là nàng hơi xui hoặc theo một góc độ nào đó có thể gọi là hên.
Khi trong lúc trốn chạy, Trần Lâm vô tình phát hiện Lam Mỹ Anh đang tập tành luyện đâm thương một mình, xem ra bất cô này tuy mặt ngoại sợ này sợ nọ nhưng cũng đã bắt đầu nổi máu thích đánh nhau...
Tuy nhiên không biết là vô tính hay cố ý mà cái dáng đâm thương kia lại quá ư là gợi tình, khiến Trần Lâm nhịn không được bắt lấy Lâm Mỹ Anh lên đây giải tỏa căng thẳng.
Cũng vì thể mà vô tình phát hiện ra cuộc truy hoan của ba người Thái Văn Cơ, khiến Cuba đã căng thẳng lại càng thêm căng thẳng.
Chỉ đáng thương cho Lâm Mỹ Anh phải cúc cung tận tụy hầu hạ Trần Lâm.
Cái miệng nhỏ nhắn xinh xắn khẽ ngậm lấy công thịt lông lá kia mà múc nhè nhẹ, chỉ là hung vật kia quá lớn khiến cái miệng nhỏ của Lâm Mỹ Anh chịu không nổi bị nong ra hết cỡ, nước mắt nước mũi không nhịn được chảy ra khi quy đầu đụng vào cuống họng nàng...
May thay trước khi Lâm Mỹ Anh sắp bị côn thịt lông lá to lớn của Trần Lâm làm cho nghẹn chết thì cậu đã vỗ nhẹ lên đầu nàng...
Hiểu ý, Lâm Mỹ Anh thoáng mỉm cười khẽ nhả côn thịt to lớn đang nằm trọn trong khoang miệng của mình ra khiến nước miếng rĩ ra nơi khóe miệng đầy ướt át, trông vô dùng dâm mỹ.
Liếc nhìn Trần Lâm đang bễ nghễ ngồi trên ghế hướng mắt đầy thưởng thức nhìn về phía mình...
Lâm Mỹ Anh khẽ mỉm cười đầy gợi dục, bất chấp khuông mặt đã ướt dẫn mồ hôi cùng nước mắt nước mũi của mình trông vô cùng dâm đãng, từ từ chậm rãi uốn éo cơ thể rồi nằm lên trên chiếc bàn dài phía sau.
Bàn tay của Lâm Mỹ Anh khẽ đưa lên vuốt lại mái tóc đã rối bời về phía sau, ánh mắt nàng đầy tình ý nhìn Trần Lâm, chiếc lưỡi mềm mại khẽ le ra liếm những giọt nước miếng chảy dài nơi khoé miệng một cánh rõ đĩ thõa...
Bàn tay còn lại của Lâm Mỹ Anh cũng không nhàn rỗi mà xoa nhẹ vú mình bên ngoài lớp áo cố kích thích Trần Lâm, tuy nhiên được một lúc Lâm Mỹ anh cảm thấy không phê khẽ vươn tay cởi luôn chiến áo đầm đang mặc ra...
Một thân hình tựa như vệ nữ hiện lên trước mặt Trần Lâm, vòng eo thon gọn không một chút mỡ thừa đầy tinh tệ, cặp vú săn chắc cùng nhủ hoa hồng hào.
Khẽ dựa ra sau nằm luôn trên mặt bàn, Lâm Mỹ Anh lúc này một tay vẫn vê vê đầu vú, một tay của nàng mò xuống dưới kéo chiếc quần lót ướt sũng sang một bên lộ ra âm hộ ướt đẫm dâm thủy của chính mình đầy mờ gọi rên rỉ nỉ non...
- Chủ nhân nhanh đến đây… trừng phạt ta đi... trường phạt âm hộ dâm đãng của ta đi đi...
Nói xong Lâm Mỹ Anh khẽ nhấc hông đưa hai chân lên cao, phơi bày âm hộ ập mạp lầy lội của mình ra...
Rõ ràng dù đang cố học đâm thương, nhưng mục tiêu tăng tiến trong sự nghiệp của Lâm Mỹ Anh vần là đề huyết tổ đại nhân đâm.
Ngược lại, khi nhìn vào con sò lông mập mạp hồng hào xen lẫn chút nâu nhạt nơi khóe thịt hồng mộng nước trước mặt, Trần Lâm rốt cuộc cũng không kiềm chế nổi nữa đứng bật dậy như hổ đói lao đến vục mặt vào âm hộ Lâm Mỹ Anh.
Khẽ đưa mũi hít một hơi mùi vị hải sản tươi sống, Trần Lâm không chút khách khí le lưỡi liếm dọc theo ép âm hộ béo mập khiến nó phun nước, rồi cắn nhẹ vào mép âm hộ.
- Aaa… aa… chủ nhân đừng… cắn a... tiểu dâm nô… sướng…
Bị Trần Lâm cắn vào âm hộ, cả người Lâm Mỹ Anh rung lên bần bật không ngừng gào thét trong sướng khoái.
Tuy nhiên không dưng lại ở đó, Trần Lâm vừa liếm vừa thọc ngón tay âm hộ lông lá của Lâm Mỹ Anh mà móc nhè nhẹ, dâm thủ từ trong âm hộ ẩm ước của nàng phun ra ra ào ạt như cơn lũ ướt cả cảnh bàn tay lẫn khuôn mặt của Trần Lâm...
- Dám phun lên mặt chủ nhân... đúng là không biết sống chết...
- Để xem ta trình trị nàng thế nào...
Tự nhiên được rửa mặt, Trần Lâm khẽ mỉm cười đê tiện rồi đưa lưỡi đáng thật sâu vào âm hộ của Lâm Mỹ Anh khiến nàng oằn mình như con giun đất...
- Ahh... đừng chủ nhân... sướng… quá… chú nhân ơi… ta sướng… ư... ưa...
- Chết… chết tiểu nô rồi… sướng quá… aaa… liếm… mạnh… nữa… đi… chủ nhân… aaaaa…
- Không... không được... có cái gì đó đang... ta... ta raaaaa...
Cảm nhận được sự sướng khoái nơi âm hộ, Lâm Mỹ Anh rên lên inh ỏi
Bàn tay vô thức giữ lấy đầu Trần Lâm, hông nàng giật nảy như người động kinh, âm hộ nàng co thắt dữ dội dâm thủ phun ra ra lênh láng.
Khẽ muôn con sò lông béo mập ăn mãi không hết kia ra, nhìn Lâm Mỹ Anh đang quằn quại cả khuôn mặt ửng hồng vì sướng khoái, âm hộ của nàng đang phập phồng như mang cá đều đặn rỉ ra chất mình dịch mê người, Trần Lâm không nhịn được mỉm cười thích thú.
Tuy nhiên, một ý nghĩ có phần biến thái đột nhiên hiện ra không đầu Trần Lâm.
Khẽ lật người Lâm Mỹ Anh để này nằm sắp xuống bàn chổng mông lên về phía sau, Trần Lâm không chút khách khí kéo cái quần lót ướt sũng của nàng xuống, cái âm hộ mập mạp mê người của nàng chìa ra phía sau hoàn toàn phơi bày trước mặt Trần Lâm.
- Liếm... chủ nhân liếm sướng quá... tiểu nô sướng quá đi...
Đang phê pha trong sự sung sướng tột cùng, Lâm Mỹ Anh nhận thấy một vật to tròn như đầu quy đầu vào ầm hộ mình...
Tưởng Trần Lâm sắp đút côn thịt lông lá kia vào âm hộ của mình, xác nhân bản thân chính thức thành nữ nô trung thành của huyết tổ đại nhân, Lâm Mỹ Anh không chút chần chờ ưỡn mông ra sau đón nhận.
- Ahh... chủ nhân cho ta đi... cho ta... á... á... á...
Tuy nhiên ngay khi vật kia cắm phập vào âm hộ mình, Lâm Mỹ Anh lập thức giật mình hét thảm.
Hung vật kia hoàn toàn lắp đầy mọi khoảng trống trong âm hộ lầy lội của Lâm Mỹ Anh, nó rất to và rất dài hoàn toàn chạm đến tử cung nàng, nhưng đặc biệt nó lại rất... lạnh....
- Ahhh… aaa… chủ... chủ nhân người... chết... chết tiểu nô...
Đáng tiếc Lâm Mỹ Anh chỉ kịp hét lớn một tiếng nhưng không kịp nói gì, thì cả người nàng đã công lênh như con tom, hai tay bám chặc vào cạnh bàn, âm hộ của nàng phun ra một dòng nước nóng rồi đổ gục xuống mặt bàn, vì thốn xen mẫn sướng khoái lạ thường…
Thì ra Trần Lâm không hề đút côn thịt của mình vào âm hộ của Lâm Mỹ Anh, mà chơi ác lấy chuôi thanh katana siêu to khổng lồ của mình cạ cạ ngay cửa âm hộ của nàng xem như khai kiếm.
Đáng tiếc Lâm Mỹ Anh tương đó là côn thịt của Trần Lâm nên đã đẩy người ra sau đón nhận, với sự lầy lội của âm hộ nàng lúc này Lâm Mỹ Anh không chút khó khăn nuốt trọn 1/3 chuôi kiếm vào trong, quả là hảo thủ đoạn...
Chỉ là Trần Lâm đúng là chơi ác, để một thanh cổ kiếm của Nhật Quốc đút vào âm hộ của một nữ nhân Hoa Trung quốc, rồi dùng chính thanh kiếm đó làm nàng rên rỉ như chó.
Nhìn một trong những đệ nhất mỹ nữ của nước bạn phương bắc đang nằm gục đầu trên bàn, âm hộ đang không ngừng rĩ nước vì sướng khoái lần thốn rát, trong khi một phần chuôi kiếm vẫn cắp phập vào âm hộ phần còn lại thì dư ra ngoài một đoạn, lưỡi kiếm công và dài gác nhẹ lên mặt đất, Trần Lâm không nhịn được mỉm cười đắc ý với tác phẩm nghệ thuật mới của mình.
Ngược lại, cảm nhận được cự vật lạnh lẽo đam đâm vào âm hộ mình và độ nặng của nó đang đè lên thành âm hộ, Lâm Mỹ Anh không thể chịu nổi đau khổ cầu xin
- Ahh… thốn… thốn… quá… Chủ nhân ơi… cái gì… mà to thế… aaa… aaa...
- Lấy... lấy nó ra đi mà... a... a... a...
Tuy nhiên, Trần Lâm chỉ mỉm cười thích thú nói.
- Tiểu dâm nô ngoan... âm hộ của ngươi quá nhỏ, ta mà đâm vào ngươi sẽ chết đó...
- Thế nên cần mở rộng một chút...
- Yên tâm thứ này cũng rất là sướng đó nha...
Nói xong Trần Lâm cầm lấy phần còn dư ra của chuôi kiếm bắt đầu rút ra, rồi lại nhét trở vào âm hộ ước sũng của Lâm Mỹ Anh, tuy nhiên khuông mặt lại cười nham nhở.
Rõ ràng Trần Lâm đang nói xạo.
Đúng là với sự chênh lệch thể chất quá lớn, Trần Lâm hoàn toàn có thể chơi Lâm Mỹ Anh đến chết, nhưng không hề có chuyện đâm một cái là lăng ra chết như Trần Lâm nói, dù sao con thịt có cứng cách mấy thì cũng chỉ cứng như sắc mà thôi, đút một vật cứng như thanh sắt vào âm hộ cũng là chuyện thường tình với nữ nhân mà.
Tuy nhiên chuyện ngược lại thì hoàn toàn có thể, một nữ cường giả cấp độ cao nếu quan hệ với một nam nhân cấp độ quá phấp thì hoàn toàn có thể chơi chết hắn ta.
Chỉ là cái chết kia không phải bị hút chết như độc giả đang nghĩa, mà là bị bốp chết theo đúng nghĩa đen.
Thành vách âm hộ trên cơ bản cũng là cơ có thể co bóp, thế nên một nữ cường giả sướng quá không khống chế được hoàn toàn có thể bóp nát côn thịt của bạn tình cấp quá thấp nếu hắn không rút ra kịp.
Đây có thể là minh chứng để chứng mình, nữ nhân mới là phái mạnh và cũng là lý do tại sao nam cường giả có thể thu hậu cung bất kể chênh lệch của đôi bên, còn nữ cường giả thì ế thấy mẹ...
Bị Trần Lâm chơi ác, dùng chuôi thanh katana to lớn đam vào âm hộ mình, còn không ngừng rút ra đút vào, Lâm Mỹ Anh hiển nhiên là cảm thấy vừa khốn vừa rát khó chịu vô cùng...
Tuy nhiên đúng như Trần Lâm đã nói, âm hộ của Lâm Mỹ Anh cũng bắt đầu giãn ra quen dần với hung vật kia rồi ngược lại hút trọn lấy chuôi kiếm, các bó cơ bắt đầu siết chặt quanh thân chuôi kiếm như không muốn nó rút ra.
Dần dần từ cảm giác thốn rát, Lâm Mỹ Anh bắt đầu thấy vô cùng sướng khoái, khi những đường chạm trổ sần sùi trên thân chuôi kiếm không ngừng cọ xát vào thành âm đạo của nàng khiến nàng bắt đầu rên rỉ...
- Ahhh… sướnggg… quááá… nhanh… thụt… mạnh… vào âm hộ tiểu nô… đi… chủ nhân…
- Đừng thương tiết tiểu nô... chơi chết ta đi...
Cảm nhận độ rung của chuôi kiếm Trần Lâm biết Lâm Mỹ Anh lại sắp ra, khẽ đưa tay xoa nhẹ lên cập mông to tròn trắng mịn của nàng rồi không chút khách khí vỗ mạnh một cái...
Nhận được một cái đánh đau điếng của Trần Lâm, năm ngón tay đỏ ửng in rõ trên làm da trắng ngần...
Lâm Mỹ Anh ngược lại ngước cổ lên trời hít hà sướng khoái, chân nàng run rẩy mất hết sức lực, cặp vú nặng trĩu đun đưa qua lại.
- Tiểu... tiểu nô không được rồi... ưm sướng quá ta... ta ra… ahhh… ahhh… chủ nhân ơi… aaa…
Bị Trần Lâm không ngừng kích thích âm hộ lầy lội dâm thủy, cập mông to tròn không ngừng bị tát đến sưng đỏ, Lâm Mỵ Anh rốt cuộc cũng không nhịn dược phóng xuất, kèm theo đó là một tia nước nóng vàng óng phun ra ào ạt như suối.
Dù đã lên đỉnh trước đó nhưng xem ra nước trong cái âm hộ kia của Lâm Mỹ Anh vẫn còn rất nhiều.
Từng dòng, từng dòng nước vàng óng phun ra như vòi phun nước, âm hộ ướt đẫm dâm thủy lẫn nước tiểu của nàng rung lên bần bậy, cả cơ thể bòng loán nhầy nhụa mồ hôi đổ ầm xuống bàn thở hổn hển...
Trần Lâm cũng rút chuôi thanh katana ra khỏi âm hộ của Lâm Mỹ Anh khiến một sợi chỉ trong suốt óng ánh kéo dài ra dính trên khóe môi âm hộ, dâm thủy cũng vì thế ứa ra chảy xuống khắp bàn.
Tuy nhiên, không để cho Lâm Mỹ Anh thở lấy hơi, Trần Lâm đã lật người nàng lại nằm ngửa ra bàn, rồi đứng dậy ngồi lên bụng nàng đút côn thịt đã cứng như sắt của mình vào giữa khe ngực to tròn của Lâm Mỹ Anh, hai tay ép bầu ngực to lớn của nàng kẹp chặt côn thịt lông lá của mình mà bắt đầu nhấp nhẹ.
Nhờ tinh khí rĩ ra từ quy đầu, cộng thêm mồ hôi của Lâm Mỹ Anh mà côn thịt to lớn kia có thế ra vào điều đều trong cặp vú to bự của nàng một cách dễ dàng.
Tuy nhiên Trần Lâm chỉ đang tạm chữa cháy, liếc nhìn Lâm Mỹ Anh ra lệnh...
- Ta cho nàng một phút lấy hơi... hết một phút mà không bò dậy thì đừng trách ta....
Nghe thấy thế Lâm Mỹ Anh chỉ có thể nằm đó không ngừng thở dóc.
May thay được một lúc Lâm Mỹ Anh cũng đã lấy lại sức, nàng không một giây chậm trễ ngồi dậy.
Đưa tay cầm côn thịt lông lá đang không ngừng trượt lên trượt xuống trong ngực mình.
Lâm Mỹ Anh tựa như cầm một bảo vậy nhẹ nhàng vuốt ve thân côn thịt, rồi nàng há miệng ngậm chặt lấy nó mút nhè nhẹ như đang ăn kem, chiếc lưỡi nàng ngọ nguậy trượt lên quy đầu trơn bóng khiến Trần Lâm sướng như điên...
Cảm nhận được khẩu dâm vô cùng tuyệt với của Lâm Mỹ Anh, Trần Lâm không nhịn được sướng khoái suýt xoa...
- Ahh… a… a… sướng… mút… chặt… chỗ đó… đúng chỗ đó… ahh… ahh… ahh…
- Hảo hảo dâm nữ... rất rất tốt... huyết tổ sẽ thương... nàng... ahh...
Nghe được Trần Lâm táng thưởng...
Lâm Mỹ Anh vui mừng trong lòng cố gắng ngậm hết thân con thịt to khoẻ của Trần Lâm, nàng há to miệng đến khi quy đầu chạm vào cuống họng nàng mới thôi, khiến miệng nàng ứa ra nhiều nước bọt hơn, cộng với tinh khí nhầy nhụa tạo thành một mùi vị quyến rũ lạ thường...
Cảm nhận được khoái cảm khó tả chuyền đến Trần Lâm đứng dậy, đưa tay ra sau gáy túm tóc Lâm Mỹ Anh, hai đầu gối ông lấy thế bắt đầu nhấp lia lịa vào miệng nàng như đang nhấp vào một cái âm hộ.
Trần Lâm nhịp nhanh quá khiến Lâm Mỹ Anh có chút ngộp thở, nước miếng của nàng nhiễu nhão xuống bàn, nước mắt nàng cũng chảy ra, nhưng môi nàng vẫn khép chặc cố ngậm chặt côn thịt của Trần Lâm...
Điên cuồng ra vào hết tốc lực, khiến quy đầu như quả chùy không ngừng đánh vài cuống họng của Lâm Mỵ Anh làm cho nàng đau đến chảy nước mắt.
May thay Trần Lâm rốt cuộc cũng không hành hạ nàng nữa rên lên.
– Aaa… aa… a… hảo tiểu nô… ta ra đây…
Giữ chặt đầu Lâm Mỹ Anh, Trần Lâm nhấp thêm vài cái nữa rồi bắn tinh hoa xối xả vào miệng Lâm Mỹ Anh khiến nàng không kịp nuốt, sặc sựa ọc cả ra ngoài chảy sang gò má rồi chảy xuống vú nàng, đùi nàng.
Thấy thế Trần Lâm nhanh chóng rút côn thịt quá khổ của mình ra ra quẹt quẹt lên má nàng.
Lâm Mỹ Anh hiển nhiên hiểu ý lập tức nuốt xuống chất dịch tanh nồng trong miệng rồi cầm lấy côn thịt kia tiếp tục cho vào miệng bú mút thêm vài cái xem như vệ sinh.
Tuy nhiên, ánh mắt của Lâm Mỹ Anh lại vô cùng thích thú, xem ra nàng đã nghiện nuốt tinh dịch Trần Lâm mất thôi.
Chỉ là rất nhanh Lâm Mỹ Anh ngồi dậy.
Côn thịt kia vẫn còn vô cùng cứng rắn, hiển nhiên một lần phóng suất không là gì với Trần Lâm, nhiệm vụ của nàng vẫn chưa kết thúc...
Lâm Mỹ Anh tìm lấy môi Trần Lâm mà bú mút nhè nhẹ, hai người tiếp tục quần lấy nhau.
Lưỡi Lâm Mỹ Anh nhẹ nhàng phiêu lưu xuống ngực Trần Lâm, bàn tay ngọc xe xe đầu vú kia còn môi nàng nút chùn chụt đầu vú bên này kích thích.
- Dâm nữ... ngươi đúng là không biết chữ chết viết thế nào...
Bị cái lưỡi mềm mại ướt át của Lâm Mỹ Anh kích thích, Trần Lâm không nhịn được nhe răng cười nói.
Quả thật chơi thì chơi, nhưng Trần Lâm vẫn giữ lại một phần tỉnh táo không chế bản thân mình, tránh để sung quá chơi chết Lâm Mỹ Anh thật, tuy nhiên dâm nữ này lại không biết sống chết không ngừng khiếu khích, xem ra là vẫn còn ăn chưa đủ no...
Đáp lại lời thỉnh cầu đó, côn thịt bên dưới bắt đầu cương cứng trở lại, chọt vào bắp đùi Lâm Mỹ Anh.
Nhận thấy hung vật đang đâm vào bắp đùi mình, Lâm Mỵ Anh thoáng hoảng sợ nhưng vẫn đưa lưỡi xuống liếm lỗ rún khiến Trần Lâm hơi nhột, trước khi đưa môi xinh xắn của nàng đến nơi mà nó muốn đến.
Tay Lâm Mỹ Anh cầm côn thịt đã cứng rắn như sắt phép kia sục nhè nhẹ thêm vài cái há miệng một lần nữa ngậm lấy cự vật kia vừa liếp láp, vừa mút chùn chụt như đứa trẻ liếm kem...
Được người mẫu xinh đẹp nổi tiếng mà trước kia chỉ có thể quay tay, hiện tại lại đang trần trụi bú liếm côn thịt của mình, Trần Lâm sướng không thể tả khẽ vuốt ve mái tóc đen tuyền có phần rối bởi của nàng, khát vọng chinh phục những cái âm hộ mà trước kia mình chỉ có thể tưởng tượng hiện lên trong lòng Trần Lâm...
Con ngươi đen tuyền ánh lên tia huyết quang, huyết tổ đại nhân hiển nhiên khá thích ý nghĩ đó, ma tính vô hình tỏa ra toàn tinh cầu khiến những nữ nhân có trong sách đỏ kia đột nhiên rùng mình.
Vừa tìm ra được mục tiêu cho tương lai, Trần Lâm không nhịn được thích thú ôm lấy đầu Lâm Mỹ Anh kéo lên phía trên rồi đặc lên môi nàng một nụ hôn nòng cháy, đến khi đôi môi kia sưng đỏ lên mới lần xuống cắn nhẹ lên nhạt đậu nhỏ ửng hồn của nàng.
Không nhận thức được bản thân vừa đem đến đại họa cho rất nhiều nữ nhân đang chật vật sinh tồn trong thời mạt thế này...
Lâm Mỹ Anh chỉ biết ưỡn ngực hưởng ứng cùng Trần Lâm, để đế vương của nàng có thể le lưỡi ra nút núm vú nàng một cách dễ dàng.
Có lẽ phục vụ Huyết tổ đại nhân là trách nhiệm thiên liên nhất với nàng, một “hội thị nữ” chuyện hầu hạ huyết tổ đại nhân cứ thế được Lâm Mỹ Anh sáng tạo ra...
Được một lúc, hai vú Lâm Mỹ Anh ướt đẫm nước miếng của Trần Lâm, cơn sướng khoái khiến nàng rên lên như mèo cái.
Trần Lâm nghe thấy nàng rên rỉ ngày một lớn dần cũng hết chịu nổi.
Khẽ đứng người dậy ôm Lâm Mỹ Anh đặc nàng nằm ngửa ra cạnh bàn, hai chân nàng đưa lên cao, gò mu âm hộ lông lá ướt nhẹp như một đồng ruộng nhô cao của nàng hiện ra như mời gọi.
Đứng trước vùng đất thiên thai đó, Trần Lâm biết Lâm Mỹ Anh đã nứng lắm rồi nhưng vẫn chưa đút vào vội mà cứ cầm lấy côn thịt chọc chọc ngay âm hộ của nàng rồi lại kéo xuống chọc chọc vào lỗ đít nàng khiêu khích.
Lúc này Lâm Mỹ Anh đã nứng quá chỉ có thể nằm dạng háng chờ đợi.
Tuy nhiên, mãi vẫn chỉ thấy côn thịt to lớn lông lá kia chọc lung tung bên ngoài khiến Lâm Mỹ Anh nứng đến phát điên phải rên rỉ cầu xin.
- Ahh... Chủ nhân ơi... nhanh... Ahh... nhanh cho vào đi... tiểu nô nứng quá... nhanh lên đi...
- Chơi ta đi mà... ưmm... chủ nhân... ưmm...
Tuy nhiên Trần Lâm vẫn chưa chịu cho vào cười lên khoái chí nói:
- Cứ từ từ... việc gì phải gấp...
Nước mắt lưng tròn, Lâm Mỹ Anh nứng đến phát khóc đau khổ tên rĩ.
- Ưhh... Tiểu dâm nô… chết mất… ưhh... chủ nhân… ơi… cho vào đi… chơi… chơi ta đi mà...
Thấy Lâm Mỹ Anh nứng đến cực độ, Trần Lâm cũng thôi không chọc nàng nữa cầm côn thịt của mình để ngay lỗ nhỏ lầy lội của nàng, rồi lấy sức cong mông đâm một cái mở đường dứt khoát thật mạnh vào sâu trong bên trong....
- Ahhh... vào... vào rồi... ahhh
Sau cú nhấp đau xé lòng, Lâm Mỹ Anh rên lên như mèo cái, toàn bộ âm hộ nàng đã bị cự vật to lớn căng cứng kia nong ra hết cỡ, khiến nàng vừa đau đớn vừa sướng khoái lạ thường.
Cũng may dâm thủy nàng đã ra nhiều nên côn thịt to lớn kia mới dễ dàng chui vào thật sâu.
Tuy nhiên không để Lâm Mỹ Anh thở lấy hơi.
Trần Lâm bắt đầu nhấp vào âm hộ nàng, từng cú từng cú một, nhịp nhàng và mạnh mẽ đẩy cự vật to dài ngập sâu trong cái lỗ nhỏ ẩm ướt của nàng đem đến cảm giác vừa thốn xen lẫn sướng khoái lạ thường mà trước nay Lâm Mỹ Anh chưa từng trải qua...
Cả nhận được sự va đập không khác gì đóng cừ đang diễn ra trong âm hộ mình.
Lâm Mỹ Anh cũng điên cuồng giật nảy người lên theo từng cú dập đang nhanh và mạnh dần lên nhiệt tình đón nhận...
Khẽ cúi lưng xuống đè lên ngực Lâm Mỹ Anh, Trần Lâm cắn mạnh vào vành tai của nàng cười hỏi.
- Sướng… không... tiểu dâm nô của ta...
- Sướng... sướng lắm… nhanh… nhanh nữa… nữa… aaaa… đi… chủ nhân…
Cơn sướng bất tận làm Lâm Mỹ Anh như phát điên không kìm được ôm cứng lấy Trần Lâm rên rỉ.
Ngực nàng ưỡn lên, háng nàng mở rộng, hoan hỉ đón nhận cơn sướng đang ào ạt dội xuống.
Chiều chuộng hết mực bất kể bản thân mình, một sung sướng chưa từng có bao phủ lấy thân con thịt khiến Trần Lâm đê mê.
Chống hai tay nhấc người lên để đầu gối tì vào cạnh bàn, Trần Lâm như giao long uốn mình nhấp phầm phập như vũ bão vào âm hộ lầy lội bên dưới.
Hai chân Lâm Mỹ Anh cũng hưởng ứng dạng ra giơ cao háng mở rộng hết mức có thể, để con thịt to lớn cứng rắn kia chĩa thẳng vào âm hộ nàng đâm vào những cú mạnh và sâu nhất có thể...
Sau những cú đâm như trời gián, quy đầu chạm mạnh vào tử cung là mỗi lần Lâm Mỹ Anh rên lên một tiếng đầy hoàn lạc...
- Ưm... ưm… sâu… sâu quá… chạm vào vào tử cung tiểu nô rồi…
- Ahhh… sướng… ôi không... aaaa…
Thế rồi cái gì đến cũng phải đến, Lâm Mỹ Anh tựa như phát điện không ngừng rên lên, âm hộ của nàng bắt đầu có thắc dữ dội.
– Sướnggggg… sướnggg… chết… tiểu nô rồi… chủ nhân… ơiiii…
– Ahhh… sướng… sướng… quá… nhiều quá… uhhh… ta… yêu ngài… chủ nhân… ahhh…
Liếc nhìn khuôn mặt vô cùng dâm đang của Lâm Mỹ Anh, Trần Lâm cũng thở dóc tường lên rên lên súng sướng...
- Ta cũng… cũng… yêu ngươi chết đi được… tiểu dâm nô của ta... ahhh...
Cả hai thốt lên trong tiếng rên đầy khoái lạc vang khắp căn phòng.
Những cú dập mạnh của Trần Lâm làm đôi vú Lâm Mỹ Anh nảy tưng tưng, khiến Trần Lâm không nhịn đưa một tay chụp lấy một bên vú nàng mà vân vê.
Lâm Mỹ Anh cũng quằn quại từng đợt, nét mặt lộ vẻ vừa sung sướng vừa đau đớn, cong người ưỡn lên hai tay bấu lấy cánh tay Trần Lâm, âm hộ nàng đón nhận cơn sướng đang âm ỉ bỗng từ từ dâng lên một cảm giác mãnh liệt, sướng đến tột độ…
- Ahh... chủ nhân chết... chết dâm nô rồi... không được ta ra... raaaa rồi... ahhh...
- Ưmm... sướng... sướng chết đi được... chơi chết ra đi ahhh...
Điên cuồng dập mạnh hơn sâu hơn vào âm hộ Lâm Mỹ Anh, mỗi cú dập lại ứa nước nhễ nhại, Trần Lâm cũng không thể nhịn được nữa hét hơn
- Ahhh… ta cũng... cũng… raaaa…
- Ưhhh... phải bắn... bắn vào sâu... sâu trong ta đi... chủ nhân... Ahhh lấp... lấp đầy ta đi... ahhh...
Cẩm nhân được hung vật đang rung lên trong âm hộ mình, Lâm Mỵ Anh vội ôm chặc lấy Trần Lâm hét lớn.
Cùng lúc đó âm hộ của nàng cũng co thắt dữ dội, dâm thủy nóng hổi phun ra lênh láng bao phủ thấy côn thịt đang ngập sâu trong âm hộ mình.
Ngay lập tức Lâm Mỹ Anh cũng cảm nhận từng đợt nóng bỏng tinh dịch của Trần Lâm bắn vào sâu trong âm hộ nàng.
Trần Lâm thở hổn hển, nhấp thêm vài cái rồi nằm xuống phủ phục trên cặp vú mềm mại của Lâm Mỹ Anh .
Còn Lâm Mỹ Anh sung sướng vuốt ve dọc sống lưng lắm tấm mồ hôi của Trần Lâm.
Cảm giác sung sướng vẫn tràn trề trong nàng, nàng nhận ra côn thịt kia vẫn ghim chặc trong âm hộ nàng, còn âm hộ của nàng cũng khép dần lại hút chặt lấy cự vật đã nhỏ đi đôi chút nhưng vẫn đủ sức ngăn không cho hỗn hợp thần thánh chảy ra ngoài, mà vẫn nằm lại sâu trong âm hộ nàng.
Cảm giác sung sướng ấy thật là tuyệt, cả hai nằm ôm nhau cảm nhận, cứ muốn cảm giác ấy kéo dài mãi đừng bao giờ dứt… thật là sướng.
Tuy nhiên không ai để ý rằng, đã có một ánh mắt đứng bên ngoài dõi theo hai người từ lâu.
- Hàng họ cũng thật là to... hư... đúng là hôn quân...
- Lão nương về thay quần, hôm nay tạm tha cho ngươi...
Trần Lâm không nhịn được mỉm cười thích thú nhìn ba mỹ nhân đang quấn lấy nhau trên sân thương của tổng bộ Huyết tộc tại thành phố Thanh Thủy này.
Với sức mạnh của quỷ nhãn, chỉ cần Trần Lâm muốn cả thành phố này đều không thể thoát khỏi sự giám thị của cậu, vậy mà ba nữ nhân kia dám hú hí sau lưng huyết tổ đại nhân, đúng là không biết chữ chết viết thế nào...
Tuy nhiên khiến Trần Lâm khá bất ngờ là tiểu thư thục nữ như Thái Văn Cơ cũng tham gia cuộc vui kia.
Thực tệ ngay từ đầu Trần Lâm đã cảm thấy hai người Hàn Thiên Lam và Phó Mỵ Nương có điểm gì đó là lạ, 96,69% là có quan hệ tình cảm đặc biệt, không ngờ lạ là cuộc tình tay ba mà ba cái tay kia đều vui vẻ cho vào âm hộ nhau thể này thì tính ra... cũng được...
May thay huyết tộ đại nhân hôm nay tốt tính nên quyết định tha cho các nàng.
Dĩ nhiên, đó là Trần Lâm nghĩ như vậy, còn thực tế là do đang chạy giặc nên phải trốn đến đây, giờ lộ mặt ra chỉ sợ chưa sơ muối được gì đã bị Liễu Mộng Điệp bắt được...
Đúng như Trần Lâm dự đoán, sau khi hoàn thành quá trình trích huyết Liễu Mộng Điệp lặp tức rút ngay thanh chiến kích trông khá thuật mặt không biết tên ngu nào cắm ngay bên cạnh tìm Trần Lâm tính số.
Trích huyết chính là quá trình thay da đổi thịt đúng nghĩa đen, thế nên đau đớn mà nó mang lại không hề ít, vậy mà thằng cháu trời đánh lại mạnh dạn tuyên bố không hề đau đớn gì, cùng lắm chỉ như muỗi cắn, đúng là muốn chơi Liễu phu nhân, tội này nhất định phải nghiêm trị...
Dĩ nhiên với uy quyền của mình, huyết tổ đại nhân có thể dễ dàng chèn ép tộc nhân khiến bất kỳ thành viên nào của Huyết tộc đều phải ngoan ngoãn như cúm con, nói gì là người mới như Liễu Mộng Điệp.
Đây là vấn đề về huyết mạch, giống như một đàn sói đều phải phục tùng con sói đầu đàn, không phải mạnh hay yếu có thể bù đắp được. Huống chi Liễu Mộng Điệp cũng không mạnh, Trần Lâm mà muốn hoàn toàn có thể bẻ đầu nàng như thường...
Tuy nhiên, Trần Lâm một con người đã từng sống dưới máy trường xã hội chủ nghĩa vĩ đại, hơn hẳn tư bản giẻ rách.
Không chỉ không bẻ đầu Liễu Mộng Điệp mà còn không áp đặc gì lên tộc nhân, để đám nữ thích làm gì thì làm. Cũng chính vì thế đã thúc đẩy cho những thành phần tạo phản hội ra đời, dẫn đầu không ai khác chính là con heo đen Tiểu Hắc.
Dĩ nhiên tạo phản hội kia cũng chỉ nói cho sang mồm, mặc dù có chút khó chịu với Huyết tổ đại nhân nhưng chưa một ai dám trái ý Trần Lâm, bản thân Trần Lâm cũng mặc kệ thậm chí còn ngâm chấp nhân để đám tiểu quỷ kia nhảy nhót.
Bởi lẽ, không chỉ đối với các tộc nhân mà với cả Trần Lâm kẻ đã mất đi gia đình cũng xem Huyết tộc là gia đình thứ hai, mà đã là một gia đình thì phải phải có người này người kia, lâu lâu có mấy tên chống đối thế mà lại vui.
Tuy nhiên, Huyết tổ đại nhân vẫn cực kỳ kiêng kỵ hai thành viên trong Huyết tộc, thậm chí tự cho họ cái quyền cao hơn mình.
Người đầu tiên chính là Nguyệt Dạ nữ vương kiêm bà mẹ vợ Lý Minh Nguyệt, người trên cơ bản là gánh cả Huyết tộc trên vai khi Trần Lâm bỏ đi và rất có thề là khi Trần Lâm về cũng vậy.
Có thể nói Trần Lâm là người sinh ra Huyết tộc nhưng Lý Minh Nguyệt là người nuôi Huyết tộc thành tài, cống hiến lớn như vậy Trần Lâm sẵn sàng đội Lý Minh Nguyệt lên đầu liếm âm hộ của nàng cũng được.
Người thứ hai không ai khác chính là bà dì nhỏ Liễu Mộng Điệp, dù không quá thân chỉ gặp nhau có vài lần trong năm và bản thân Trần Lâm lúc này cũng không còn là nhân loại nữa...
Nhưng Trần Lâm vẫn luôn tôn trọng giá trị tôn tí trật tự của nhân loại, tính ra Trần Lâm cũng là người có chút cổ hữu.
Liễu Mộng Điệp là em gái của mẫu thân Trần Lâm, thế nên tối hai dì cháu ra ngủ chung thì được chứ bẻ đầu nàng thì Trần Lâm không thể chấp nhận được...
Cũng chính thế huyết tổ địa nhân, đế vương của cả một vùng đất rộng lớn chỉ có thể trốn đến đây lánh nạn.
May thay trong quá trình đào thoát huyết tổ đại nhân có ôm theo bảo bối.
Ngay bên dưới hạ thân Trần Lâm, một cái đầu đen đang không bừng nhấp nhô phát ra những tiếng rên rỉ đầy gợi tình.
Lâm Mỹ Anh người mẫu kim diễn viên nổi tiếng của Hoa Trung quốc, chỉ là nàng hơi xui hoặc theo một góc độ nào đó có thể gọi là hên.
Khi trong lúc trốn chạy, Trần Lâm vô tình phát hiện Lam Mỹ Anh đang tập tành luyện đâm thương một mình, xem ra bất cô này tuy mặt ngoại sợ này sợ nọ nhưng cũng đã bắt đầu nổi máu thích đánh nhau...
Tuy nhiên không biết là vô tính hay cố ý mà cái dáng đâm thương kia lại quá ư là gợi tình, khiến Trần Lâm nhịn không được bắt lấy Lâm Mỹ Anh lên đây giải tỏa căng thẳng.
Cũng vì thể mà vô tình phát hiện ra cuộc truy hoan của ba người Thái Văn Cơ, khiến Cuba đã căng thẳng lại càng thêm căng thẳng.
Chỉ đáng thương cho Lâm Mỹ Anh phải cúc cung tận tụy hầu hạ Trần Lâm.
Cái miệng nhỏ nhắn xinh xắn khẽ ngậm lấy công thịt lông lá kia mà múc nhè nhẹ, chỉ là hung vật kia quá lớn khiến cái miệng nhỏ của Lâm Mỹ Anh chịu không nổi bị nong ra hết cỡ, nước mắt nước mũi không nhịn được chảy ra khi quy đầu đụng vào cuống họng nàng...
May thay trước khi Lâm Mỹ Anh sắp bị côn thịt lông lá to lớn của Trần Lâm làm cho nghẹn chết thì cậu đã vỗ nhẹ lên đầu nàng...
Hiểu ý, Lâm Mỹ Anh thoáng mỉm cười khẽ nhả côn thịt to lớn đang nằm trọn trong khoang miệng của mình ra khiến nước miếng rĩ ra nơi khóe miệng đầy ướt át, trông vô dùng dâm mỹ.
Liếc nhìn Trần Lâm đang bễ nghễ ngồi trên ghế hướng mắt đầy thưởng thức nhìn về phía mình...
Lâm Mỹ Anh khẽ mỉm cười đầy gợi dục, bất chấp khuông mặt đã ướt dẫn mồ hôi cùng nước mắt nước mũi của mình trông vô cùng dâm đãng, từ từ chậm rãi uốn éo cơ thể rồi nằm lên trên chiếc bàn dài phía sau.
Bàn tay của Lâm Mỹ Anh khẽ đưa lên vuốt lại mái tóc đã rối bời về phía sau, ánh mắt nàng đầy tình ý nhìn Trần Lâm, chiếc lưỡi mềm mại khẽ le ra liếm những giọt nước miếng chảy dài nơi khoé miệng một cánh rõ đĩ thõa...
Bàn tay còn lại của Lâm Mỹ Anh cũng không nhàn rỗi mà xoa nhẹ vú mình bên ngoài lớp áo cố kích thích Trần Lâm, tuy nhiên được một lúc Lâm Mỹ anh cảm thấy không phê khẽ vươn tay cởi luôn chiến áo đầm đang mặc ra...
Một thân hình tựa như vệ nữ hiện lên trước mặt Trần Lâm, vòng eo thon gọn không một chút mỡ thừa đầy tinh tệ, cặp vú săn chắc cùng nhủ hoa hồng hào.
Khẽ dựa ra sau nằm luôn trên mặt bàn, Lâm Mỹ Anh lúc này một tay vẫn vê vê đầu vú, một tay của nàng mò xuống dưới kéo chiếc quần lót ướt sũng sang một bên lộ ra âm hộ ướt đẫm dâm thủy của chính mình đầy mờ gọi rên rỉ nỉ non...
- Chủ nhân nhanh đến đây… trừng phạt ta đi... trường phạt âm hộ dâm đãng của ta đi đi...
Nói xong Lâm Mỹ Anh khẽ nhấc hông đưa hai chân lên cao, phơi bày âm hộ ập mạp lầy lội của mình ra...
Rõ ràng dù đang cố học đâm thương, nhưng mục tiêu tăng tiến trong sự nghiệp của Lâm Mỹ Anh vần là đề huyết tổ đại nhân đâm.
Ngược lại, khi nhìn vào con sò lông mập mạp hồng hào xen lẫn chút nâu nhạt nơi khóe thịt hồng mộng nước trước mặt, Trần Lâm rốt cuộc cũng không kiềm chế nổi nữa đứng bật dậy như hổ đói lao đến vục mặt vào âm hộ Lâm Mỹ Anh.
Khẽ đưa mũi hít một hơi mùi vị hải sản tươi sống, Trần Lâm không chút khách khí le lưỡi liếm dọc theo ép âm hộ béo mập khiến nó phun nước, rồi cắn nhẹ vào mép âm hộ.
- Aaa… aa… chủ nhân đừng… cắn a... tiểu dâm nô… sướng…
Bị Trần Lâm cắn vào âm hộ, cả người Lâm Mỹ Anh rung lên bần bật không ngừng gào thét trong sướng khoái.
Tuy nhiên không dưng lại ở đó, Trần Lâm vừa liếm vừa thọc ngón tay âm hộ lông lá của Lâm Mỹ Anh mà móc nhè nhẹ, dâm thủ từ trong âm hộ ẩm ước của nàng phun ra ra ào ạt như cơn lũ ướt cả cảnh bàn tay lẫn khuôn mặt của Trần Lâm...
- Dám phun lên mặt chủ nhân... đúng là không biết sống chết...
- Để xem ta trình trị nàng thế nào...
Tự nhiên được rửa mặt, Trần Lâm khẽ mỉm cười đê tiện rồi đưa lưỡi đáng thật sâu vào âm hộ của Lâm Mỹ Anh khiến nàng oằn mình như con giun đất...
- Ahh... đừng chủ nhân... sướng… quá… chú nhân ơi… ta sướng… ư... ưa...
- Chết… chết tiểu nô rồi… sướng quá… aaa… liếm… mạnh… nữa… đi… chủ nhân… aaaaa…
- Không... không được... có cái gì đó đang... ta... ta raaaaa...
Cảm nhận được sự sướng khoái nơi âm hộ, Lâm Mỹ Anh rên lên inh ỏi
Bàn tay vô thức giữ lấy đầu Trần Lâm, hông nàng giật nảy như người động kinh, âm hộ nàng co thắt dữ dội dâm thủ phun ra ra lênh láng.
Khẽ muôn con sò lông béo mập ăn mãi không hết kia ra, nhìn Lâm Mỹ Anh đang quằn quại cả khuôn mặt ửng hồng vì sướng khoái, âm hộ của nàng đang phập phồng như mang cá đều đặn rỉ ra chất mình dịch mê người, Trần Lâm không nhịn được mỉm cười thích thú.
Tuy nhiên, một ý nghĩ có phần biến thái đột nhiên hiện ra không đầu Trần Lâm.
Khẽ lật người Lâm Mỹ Anh để này nằm sắp xuống bàn chổng mông lên về phía sau, Trần Lâm không chút khách khí kéo cái quần lót ướt sũng của nàng xuống, cái âm hộ mập mạp mê người của nàng chìa ra phía sau hoàn toàn phơi bày trước mặt Trần Lâm.
- Liếm... chủ nhân liếm sướng quá... tiểu nô sướng quá đi...
Đang phê pha trong sự sung sướng tột cùng, Lâm Mỹ Anh nhận thấy một vật to tròn như đầu quy đầu vào ầm hộ mình...
Tưởng Trần Lâm sắp đút côn thịt lông lá kia vào âm hộ của mình, xác nhân bản thân chính thức thành nữ nô trung thành của huyết tổ đại nhân, Lâm Mỹ Anh không chút chần chờ ưỡn mông ra sau đón nhận.
- Ahh... chủ nhân cho ta đi... cho ta... á... á... á...
Tuy nhiên ngay khi vật kia cắm phập vào âm hộ mình, Lâm Mỹ Anh lập thức giật mình hét thảm.
Hung vật kia hoàn toàn lắp đầy mọi khoảng trống trong âm hộ lầy lội của Lâm Mỹ Anh, nó rất to và rất dài hoàn toàn chạm đến tử cung nàng, nhưng đặc biệt nó lại rất... lạnh....
- Ahhh… aaa… chủ... chủ nhân người... chết... chết tiểu nô...
Đáng tiếc Lâm Mỹ Anh chỉ kịp hét lớn một tiếng nhưng không kịp nói gì, thì cả người nàng đã công lênh như con tom, hai tay bám chặc vào cạnh bàn, âm hộ của nàng phun ra một dòng nước nóng rồi đổ gục xuống mặt bàn, vì thốn xen mẫn sướng khoái lạ thường…
Thì ra Trần Lâm không hề đút côn thịt của mình vào âm hộ của Lâm Mỹ Anh, mà chơi ác lấy chuôi thanh katana siêu to khổng lồ của mình cạ cạ ngay cửa âm hộ của nàng xem như khai kiếm.
Đáng tiếc Lâm Mỹ Anh tương đó là côn thịt của Trần Lâm nên đã đẩy người ra sau đón nhận, với sự lầy lội của âm hộ nàng lúc này Lâm Mỹ Anh không chút khó khăn nuốt trọn 1/3 chuôi kiếm vào trong, quả là hảo thủ đoạn...
Chỉ là Trần Lâm đúng là chơi ác, để một thanh cổ kiếm của Nhật Quốc đút vào âm hộ của một nữ nhân Hoa Trung quốc, rồi dùng chính thanh kiếm đó làm nàng rên rỉ như chó.
Nhìn một trong những đệ nhất mỹ nữ của nước bạn phương bắc đang nằm gục đầu trên bàn, âm hộ đang không ngừng rĩ nước vì sướng khoái lần thốn rát, trong khi một phần chuôi kiếm vẫn cắp phập vào âm hộ phần còn lại thì dư ra ngoài một đoạn, lưỡi kiếm công và dài gác nhẹ lên mặt đất, Trần Lâm không nhịn được mỉm cười đắc ý với tác phẩm nghệ thuật mới của mình.
Ngược lại, cảm nhận được cự vật lạnh lẽo đam đâm vào âm hộ mình và độ nặng của nó đang đè lên thành âm hộ, Lâm Mỹ Anh không thể chịu nổi đau khổ cầu xin
- Ahh… thốn… thốn… quá… Chủ nhân ơi… cái gì… mà to thế… aaa… aaa...
- Lấy... lấy nó ra đi mà... a... a... a...
Tuy nhiên, Trần Lâm chỉ mỉm cười thích thú nói.
- Tiểu dâm nô ngoan... âm hộ của ngươi quá nhỏ, ta mà đâm vào ngươi sẽ chết đó...
- Thế nên cần mở rộng một chút...
- Yên tâm thứ này cũng rất là sướng đó nha...
Nói xong Trần Lâm cầm lấy phần còn dư ra của chuôi kiếm bắt đầu rút ra, rồi lại nhét trở vào âm hộ ước sũng của Lâm Mỹ Anh, tuy nhiên khuông mặt lại cười nham nhở.
Rõ ràng Trần Lâm đang nói xạo.
Đúng là với sự chênh lệch thể chất quá lớn, Trần Lâm hoàn toàn có thể chơi Lâm Mỹ Anh đến chết, nhưng không hề có chuyện đâm một cái là lăng ra chết như Trần Lâm nói, dù sao con thịt có cứng cách mấy thì cũng chỉ cứng như sắc mà thôi, đút một vật cứng như thanh sắt vào âm hộ cũng là chuyện thường tình với nữ nhân mà.
Tuy nhiên chuyện ngược lại thì hoàn toàn có thể, một nữ cường giả cấp độ cao nếu quan hệ với một nam nhân cấp độ quá phấp thì hoàn toàn có thể chơi chết hắn ta.
Chỉ là cái chết kia không phải bị hút chết như độc giả đang nghĩa, mà là bị bốp chết theo đúng nghĩa đen.
Thành vách âm hộ trên cơ bản cũng là cơ có thể co bóp, thế nên một nữ cường giả sướng quá không khống chế được hoàn toàn có thể bóp nát côn thịt của bạn tình cấp quá thấp nếu hắn không rút ra kịp.
Đây có thể là minh chứng để chứng mình, nữ nhân mới là phái mạnh và cũng là lý do tại sao nam cường giả có thể thu hậu cung bất kể chênh lệch của đôi bên, còn nữ cường giả thì ế thấy mẹ...
Chương 316: Sự kết hợp của hai quốc gia 2
Bị Trần Lâm chơi ác, dùng chuôi thanh katana to lớn đam vào âm hộ mình, còn không ngừng rút ra đút vào, Lâm Mỹ Anh hiển nhiên là cảm thấy vừa khốn vừa rát khó chịu vô cùng...
Tuy nhiên đúng như Trần Lâm đã nói, âm hộ của Lâm Mỹ Anh cũng bắt đầu giãn ra quen dần với hung vật kia rồi ngược lại hút trọn lấy chuôi kiếm, các bó cơ bắt đầu siết chặt quanh thân chuôi kiếm như không muốn nó rút ra.
Dần dần từ cảm giác thốn rát, Lâm Mỹ Anh bắt đầu thấy vô cùng sướng khoái, khi những đường chạm trổ sần sùi trên thân chuôi kiếm không ngừng cọ xát vào thành âm đạo của nàng khiến nàng bắt đầu rên rỉ...
- Ahhh… sướnggg… quááá… nhanh… thụt… mạnh… vào âm hộ tiểu nô… đi… chủ nhân…
- Đừng thương tiết tiểu nô... chơi chết ta đi...
Cảm nhận độ rung của chuôi kiếm Trần Lâm biết Lâm Mỹ Anh lại sắp ra, khẽ đưa tay xoa nhẹ lên cập mông to tròn trắng mịn của nàng rồi không chút khách khí vỗ mạnh một cái...
Nhận được một cái đánh đau điếng của Trần Lâm, năm ngón tay đỏ ửng in rõ trên làm da trắng ngần...
Lâm Mỹ Anh ngược lại ngước cổ lên trời hít hà sướng khoái, chân nàng run rẩy mất hết sức lực, cặp vú nặng trĩu đun đưa qua lại.
- Tiểu... tiểu nô không được rồi... ưm sướng quá ta... ta ra… ahhh… ahhh… chủ nhân ơi… aaa…
Bị Trần Lâm không ngừng kích thích âm hộ lầy lội dâm thủy, cập mông to tròn không ngừng bị tát đến sưng đỏ, Lâm Mỵ Anh rốt cuộc cũng không nhịn dược phóng xuất, kèm theo đó là một tia nước nóng vàng óng phun ra ào ạt như suối.
Dù đã lên đỉnh trước đó nhưng xem ra nước trong cái âm hộ kia của Lâm Mỹ Anh vẫn còn rất nhiều.
Từng dòng, từng dòng nước vàng óng phun ra như vòi phun nước, âm hộ ướt đẫm dâm thủy lẫn nước tiểu của nàng rung lên bần bậy, cả cơ thể bòng loán nhầy nhụa mồ hôi đổ ầm xuống bàn thở hổn hển...
Trần Lâm cũng rút chuôi thanh katana ra khỏi âm hộ của Lâm Mỹ Anh khiến một sợi chỉ trong suốt óng ánh kéo dài ra dính trên khóe môi âm hộ, dâm thủy cũng vì thế ứa ra chảy xuống khắp bàn.
Tuy nhiên, không để cho Lâm Mỹ Anh thở lấy hơi, Trần Lâm đã lật người nàng lại nằm ngửa ra bàn, rồi đứng dậy ngồi lên bụng nàng đút côn thịt đã cứng như sắt của mình vào giữa khe ngực to tròn của Lâm Mỹ Anh, hai tay ép bầu ngực to lớn của nàng kẹp chặt côn thịt lông lá của mình mà bắt đầu nhấp nhẹ.
Nhờ tinh khí rĩ ra từ quy đầu, cộng thêm mồ hôi của Lâm Mỹ Anh mà côn thịt to lớn kia có thế ra vào điều đều trong cặp vú to bự của nàng một cách dễ dàng.
Tuy nhiên Trần Lâm chỉ đang tạm chữa cháy, liếc nhìn Lâm Mỹ Anh ra lệnh...
- Ta cho nàng một phút lấy hơi... hết một phút mà không bò dậy thì đừng trách ta....
Nghe thấy thế Lâm Mỹ Anh chỉ có thể nằm đó không ngừng thở dóc.
May thay được một lúc Lâm Mỹ Anh cũng đã lấy lại sức, nàng không một giây chậm trễ ngồi dậy.
Đưa tay cầm côn thịt lông lá đang không ngừng trượt lên trượt xuống trong ngực mình.
Lâm Mỹ Anh tựa như cầm một bảo vậy nhẹ nhàng vuốt ve thân côn thịt, rồi nàng há miệng ngậm chặt lấy nó mút nhè nhẹ như đang ăn kem, chiếc lưỡi nàng ngọ nguậy trượt lên quy đầu trơn bóng khiến Trần Lâm sướng như điên...
Cảm nhận được khẩu dâm vô cùng tuyệt với của Lâm Mỹ Anh, Trần Lâm không nhịn được sướng khoái suýt xoa...
- Ahh… a… a… sướng… mút… chặt… chỗ đó… đúng chỗ đó… ahh… ahh… ahh…
- Hảo hảo dâm nữ... rất rất tốt... huyết tổ sẽ thương... nàng... ahh...
Nghe được Trần Lâm táng thưởng...
Lâm Mỹ Anh vui mừng trong lòng cố gắng ngậm hết thân con thịt to khoẻ của Trần Lâm, nàng há to miệng đến khi quy đầu chạm vào cuống họng nàng mới thôi, khiến miệng nàng ứa ra nhiều nước bọt hơn, cộng với tinh khí nhầy nhụa tạo thành một mùi vị quyến rũ lạ thường...
Cảm nhận được khoái cảm khó tả chuyền đến Trần Lâm đứng dậy, đưa tay ra sau gáy túm tóc Lâm Mỹ Anh, hai đầu gối ông lấy thế bắt đầu nhấp lia lịa vào miệng nàng như đang nhấp vào một cái âm hộ.
Trần Lâm nhịp nhanh quá khiến Lâm Mỹ Anh có chút ngộp thở, nước miếng của nàng nhiễu nhão xuống bàn, nước mắt nàng cũng chảy ra, nhưng môi nàng vẫn khép chặc cố ngậm chặt côn thịt của Trần Lâm...
Điên cuồng ra vào hết tốc lực, khiến quy đầu như quả chùy không ngừng đánh vài cuống họng của Lâm Mỵ Anh làm cho nàng đau đến chảy nước mắt.
May thay Trần Lâm rốt cuộc cũng không hành hạ nàng nữa rên lên.
– Aaa… aa… a… hảo tiểu nô… ta ra đây…
Giữ chặt đầu Lâm Mỹ Anh, Trần Lâm nhấp thêm vài cái nữa rồi bắn tinh hoa xối xả vào miệng Lâm Mỹ Anh khiến nàng không kịp nuốt, sặc sựa ọc cả ra ngoài chảy sang gò má rồi chảy xuống vú nàng, đùi nàng.
Thấy thế Trần Lâm nhanh chóng rút côn thịt quá khổ của mình ra ra quẹt quẹt lên má nàng.
Lâm Mỹ Anh hiển nhiên hiểu ý lập tức nuốt xuống chất dịch tanh nồng trong miệng rồi cầm lấy côn thịt kia tiếp tục cho vào miệng bú mút thêm vài cái xem như vệ sinh.
Tuy nhiên, ánh mắt của Lâm Mỹ Anh lại vô cùng thích thú, xem ra nàng đã nghiện nuốt tinh dịch Trần Lâm mất thôi.
Chỉ là rất nhanh Lâm Mỹ Anh ngồi dậy.
Côn thịt kia vẫn còn vô cùng cứng rắn, hiển nhiên một lần phóng suất không là gì với Trần Lâm, nhiệm vụ của nàng vẫn chưa kết thúc...
Lâm Mỹ Anh tìm lấy môi Trần Lâm mà bú mút nhè nhẹ, hai người tiếp tục quần lấy nhau.
Lưỡi Lâm Mỹ Anh nhẹ nhàng phiêu lưu xuống ngực Trần Lâm, bàn tay ngọc xe xe đầu vú kia còn môi nàng nút chùn chụt đầu vú bên này kích thích.
- Dâm nữ... ngươi đúng là không biết chữ chết viết thế nào...
Bị cái lưỡi mềm mại ướt át của Lâm Mỹ Anh kích thích, Trần Lâm không nhịn được nhe răng cười nói.
Quả thật chơi thì chơi, nhưng Trần Lâm vẫn giữ lại một phần tỉnh táo không chế bản thân mình, tránh để sung quá chơi chết Lâm Mỹ Anh thật, tuy nhiên dâm nữ này lại không biết sống chết không ngừng khiếu khích, xem ra là vẫn còn ăn chưa đủ no...
Đáp lại lời thỉnh cầu đó, côn thịt bên dưới bắt đầu cương cứng trở lại, chọt vào bắp đùi Lâm Mỹ Anh.
Nhận thấy hung vật đang đâm vào bắp đùi mình, Lâm Mỵ Anh thoáng hoảng sợ nhưng vẫn đưa lưỡi xuống liếm lỗ rún khiến Trần Lâm hơi nhột, trước khi đưa môi xinh xắn của nàng đến nơi mà nó muốn đến.
Tay Lâm Mỹ Anh cầm côn thịt đã cứng rắn như sắt phép kia sục nhè nhẹ thêm vài cái há miệng một lần nữa ngậm lấy cự vật kia vừa liếp láp, vừa mút chùn chụt như đứa trẻ liếm kem...
Được người mẫu xinh đẹp nổi tiếng mà trước kia chỉ có thể quay tay, hiện tại lại đang trần trụi bú liếm côn thịt của mình, Trần Lâm sướng không thể tả khẽ vuốt ve mái tóc đen tuyền có phần rối bởi của nàng, khát vọng chinh phục những cái âm hộ mà trước kia mình chỉ có thể tưởng tượng hiện lên trong lòng Trần Lâm...
Con ngươi đen tuyền ánh lên tia huyết quang, huyết tổ đại nhân hiển nhiên khá thích ý nghĩ đó, ma tính vô hình tỏa ra toàn tinh cầu khiến những nữ nhân có trong sách đỏ kia đột nhiên rùng mình.
Vừa tìm ra được mục tiêu cho tương lai, Trần Lâm không nhịn được thích thú ôm lấy đầu Lâm Mỹ Anh kéo lên phía trên rồi đặc lên môi nàng một nụ hôn nòng cháy, đến khi đôi môi kia sưng đỏ lên mới lần xuống cắn nhẹ lên nhạt đậu nhỏ ửng hồn của nàng.
Không nhận thức được bản thân vừa đem đến đại họa cho rất nhiều nữ nhân đang chật vật sinh tồn trong thời mạt thế này...
Lâm Mỹ Anh chỉ biết ưỡn ngực hưởng ứng cùng Trần Lâm, để đế vương của nàng có thể le lưỡi ra nút núm vú nàng một cách dễ dàng.
Có lẽ phục vụ Huyết tổ đại nhân là trách nhiệm thiên liên nhất với nàng, một “hội thị nữ” chuyện hầu hạ huyết tổ đại nhân cứ thế được Lâm Mỹ Anh sáng tạo ra...
Được một lúc, hai vú Lâm Mỹ Anh ướt đẫm nước miếng của Trần Lâm, cơn sướng khoái khiến nàng rên lên như mèo cái.
Trần Lâm nghe thấy nàng rên rỉ ngày một lớn dần cũng hết chịu nổi.
Khẽ đứng người dậy ôm Lâm Mỹ Anh đặc nàng nằm ngửa ra cạnh bàn, hai chân nàng đưa lên cao, gò mu âm hộ lông lá ướt nhẹp như một đồng ruộng nhô cao của nàng hiện ra như mời gọi.
Đứng trước vùng đất thiên thai đó, Trần Lâm biết Lâm Mỹ Anh đã nứng lắm rồi nhưng vẫn chưa đút vào vội mà cứ cầm lấy côn thịt chọc chọc ngay âm hộ của nàng rồi lại kéo xuống chọc chọc vào lỗ đít nàng khiêu khích.
Lúc này Lâm Mỹ Anh đã nứng quá chỉ có thể nằm dạng háng chờ đợi.
Tuy nhiên, mãi vẫn chỉ thấy côn thịt to lớn lông lá kia chọc lung tung bên ngoài khiến Lâm Mỹ Anh nứng đến phát điên phải rên rỉ cầu xin.
- Ahh... Chủ nhân ơi... nhanh... Ahh... nhanh cho vào đi... tiểu nô nứng quá... nhanh lên đi...
- Chơi ta đi mà... ưmm... chủ nhân... ưmm...
Tuy nhiên Trần Lâm vẫn chưa chịu cho vào cười lên khoái chí nói:
- Cứ từ từ... việc gì phải gấp...
Nước mắt lưng tròn, Lâm Mỹ Anh nứng đến phát khóc đau khổ tên rĩ.
- Ưhh... Tiểu dâm nô… chết mất… ưhh... chủ nhân… ơi… cho vào đi… chơi… chơi ta đi mà...
Thấy Lâm Mỹ Anh nứng đến cực độ, Trần Lâm cũng thôi không chọc nàng nữa cầm côn thịt của mình để ngay lỗ nhỏ lầy lội của nàng, rồi lấy sức cong mông đâm một cái mở đường dứt khoát thật mạnh vào sâu trong bên trong....
- Ahhh... vào... vào rồi... ahhh
Sau cú nhấp đau xé lòng, Lâm Mỹ Anh rên lên như mèo cái, toàn bộ âm hộ nàng đã bị cự vật to lớn căng cứng kia nong ra hết cỡ, khiến nàng vừa đau đớn vừa sướng khoái lạ thường.
Cũng may dâm thủy nàng đã ra nhiều nên côn thịt to lớn kia mới dễ dàng chui vào thật sâu.
Tuy nhiên không để Lâm Mỹ Anh thở lấy hơi.
Trần Lâm bắt đầu nhấp vào âm hộ nàng, từng cú từng cú một, nhịp nhàng và mạnh mẽ đẩy cự vật to dài ngập sâu trong cái lỗ nhỏ ẩm ướt của nàng đem đến cảm giác vừa thốn xen lẫn sướng khoái lạ thường mà trước nay Lâm Mỹ Anh chưa từng trải qua...
Cả nhận được sự va đập không khác gì đóng cừ đang diễn ra trong âm hộ mình.
Lâm Mỹ Anh cũng điên cuồng giật nảy người lên theo từng cú dập đang nhanh và mạnh dần lên nhiệt tình đón nhận...
Khẽ cúi lưng xuống đè lên ngực Lâm Mỹ Anh, Trần Lâm cắn mạnh vào vành tai của nàng cười hỏi.
- Sướng… không... tiểu dâm nô của ta...
- Sướng... sướng lắm… nhanh… nhanh nữa… nữa… aaaa… đi… chủ nhân…
Cơn sướng bất tận làm Lâm Mỹ Anh như phát điên không kìm được ôm cứng lấy Trần Lâm rên rỉ.
Ngực nàng ưỡn lên, háng nàng mở rộng, hoan hỉ đón nhận cơn sướng đang ào ạt dội xuống.
Chiều chuộng hết mực bất kể bản thân mình, một sung sướng chưa từng có bao phủ lấy thân con thịt khiến Trần Lâm đê mê.
Chống hai tay nhấc người lên để đầu gối tì vào cạnh bàn, Trần Lâm như giao long uốn mình nhấp phầm phập như vũ bão vào âm hộ lầy lội bên dưới.
Hai chân Lâm Mỹ Anh cũng hưởng ứng dạng ra giơ cao háng mở rộng hết mức có thể, để con thịt to lớn cứng rắn kia chĩa thẳng vào âm hộ nàng đâm vào những cú mạnh và sâu nhất có thể...
Sau những cú đâm như trời gián, quy đầu chạm mạnh vào tử cung là mỗi lần Lâm Mỹ Anh rên lên một tiếng đầy hoàn lạc...
- Ưm... ưm… sâu… sâu quá… chạm vào vào tử cung tiểu nô rồi…
- Ahhh… sướng… ôi không... aaaa…
Thế rồi cái gì đến cũng phải đến, Lâm Mỹ Anh tựa như phát điện không ngừng rên lên, âm hộ của nàng bắt đầu có thắc dữ dội.
– Sướnggggg… sướnggg… chết… tiểu nô rồi… chủ nhân… ơiiii…
– Ahhh… sướng… sướng… quá… nhiều quá… uhhh… ta… yêu ngài… chủ nhân… ahhh…
Liếc nhìn khuôn mặt vô cùng dâm đang của Lâm Mỹ Anh, Trần Lâm cũng thở dóc tường lên rên lên súng sướng...
- Ta cũng… cũng… yêu ngươi chết đi được… tiểu dâm nô của ta... ahhh...
Cả hai thốt lên trong tiếng rên đầy khoái lạc vang khắp căn phòng.
Những cú dập mạnh của Trần Lâm làm đôi vú Lâm Mỹ Anh nảy tưng tưng, khiến Trần Lâm không nhịn đưa một tay chụp lấy một bên vú nàng mà vân vê.
Lâm Mỹ Anh cũng quằn quại từng đợt, nét mặt lộ vẻ vừa sung sướng vừa đau đớn, cong người ưỡn lên hai tay bấu lấy cánh tay Trần Lâm, âm hộ nàng đón nhận cơn sướng đang âm ỉ bỗng từ từ dâng lên một cảm giác mãnh liệt, sướng đến tột độ…
- Ahh... chủ nhân chết... chết dâm nô rồi... không được ta ra... raaaa rồi... ahhh...
- Ưmm... sướng... sướng chết đi được... chơi chết ra đi ahhh...
Điên cuồng dập mạnh hơn sâu hơn vào âm hộ Lâm Mỹ Anh, mỗi cú dập lại ứa nước nhễ nhại, Trần Lâm cũng không thể nhịn được nữa hét hơn
- Ahhh… ta cũng... cũng… raaaa…
- Ưhhh... phải bắn... bắn vào sâu... sâu trong ta đi... chủ nhân... Ahhh lấp... lấp đầy ta đi... ahhh...
Cẩm nhân được hung vật đang rung lên trong âm hộ mình, Lâm Mỵ Anh vội ôm chặc lấy Trần Lâm hét lớn.
Cùng lúc đó âm hộ của nàng cũng co thắt dữ dội, dâm thủy nóng hổi phun ra lênh láng bao phủ thấy côn thịt đang ngập sâu trong âm hộ mình.
Ngay lập tức Lâm Mỹ Anh cũng cảm nhận từng đợt nóng bỏng tinh dịch của Trần Lâm bắn vào sâu trong âm hộ nàng.
Trần Lâm thở hổn hển, nhấp thêm vài cái rồi nằm xuống phủ phục trên cặp vú mềm mại của Lâm Mỹ Anh .
Còn Lâm Mỹ Anh sung sướng vuốt ve dọc sống lưng lắm tấm mồ hôi của Trần Lâm.
Cảm giác sung sướng vẫn tràn trề trong nàng, nàng nhận ra côn thịt kia vẫn ghim chặc trong âm hộ nàng, còn âm hộ của nàng cũng khép dần lại hút chặt lấy cự vật đã nhỏ đi đôi chút nhưng vẫn đủ sức ngăn không cho hỗn hợp thần thánh chảy ra ngoài, mà vẫn nằm lại sâu trong âm hộ nàng.
Cảm giác sung sướng ấy thật là tuyệt, cả hai nằm ôm nhau cảm nhận, cứ muốn cảm giác ấy kéo dài mãi đừng bao giờ dứt… thật là sướng.
Tuy nhiên không ai để ý rằng, đã có một ánh mắt đứng bên ngoài dõi theo hai người từ lâu.
- Hàng họ cũng thật là to... hư... đúng là hôn quân...
- Lão nương về thay quần, hôm nay tạm tha cho ngươi...
Tags: Bạn đang xem truyện Lãnh Địa Huyết Tộc Chương 315+316: Sự kết hợp của hai quốc gia 1+2 tại TruyenVip, Truyện Lãnh Địa Huyết Tộc Chương 315+316: Sự kết hợp của hai quốc gia 1+2 cực hay, Mời bạn đọc Chương 315+316: Sự kết hợp của hai quốc gia 1+2 online vui vẻ, Chương 315+316: Sự kết hợp của hai quốc gia 1+2 - truyện online, Lãnh Địa Huyết Tộc Chương 315+316: Sự kết hợp của hai quốc gia 1+2.
Nhận xét (0)