Lãnh Địa Huyết Tộc - Chương 212+213+214+215: Chiến dịch miếu thành hoàng 1+2+3+4
Tất cả chương trong truyện:
Lãnh Địa Huyết Tộc
Bạn đang đọc Lãnh Địa Huyết Tộc Chương 212+213+214+215: Chiến dịch miếu thành hoàng 1+2+3+4 tại zTruyệnVipz. Chúc các bạn xem truyện giải trí vui vẻ!
Chương 212: Chiến dịch miếu thành hoàng
Miếu Thành Hoàng, địa điểm du lịch khá nổi tiếng cách thành phố Thanh Thủy chưa đến một ngày đi xe...
Địa thế nằm trên một ngọn đồi nhỏ, tuy có phần xa thành phố và khó đi nhưng cũng thu hút không ít du khách.
Cả tòa miếu Thành Hoàng là phúc hợp gồm bốn tòa miếu nhỏ thờ tứ phương thành hoàng hay tứ thánh...
Tương truyền rằng bốn vị thành hoàng gia này không phải anh em thân thích gì cả, thậm chí thời niên thiếu cũng không biết nhau...
Giai thoại chỉ bắt đầu khi cả chiến tranh nổ ra, loạn lác liên miên dân chúng lầm thăng.
Cả bốn đi theo bánh xe của thời đại như bao nhiều người khác quyết định tồng quân.
Chỉ là không biết hên hai xui, cả bốn vô tình đầu quân dưới trướng một viên đại tướng quân máu chó, thay vì dùng đại đao hay kiếm thì lại dùng một thanh trảm mã đao đen thui làm vũ khí.
Nhờ tài năng hơn người, cả bốn lập được nhiều chiến công hiển hách trở thành bốn viên mảnh tướng quân dưới trướng vị đại tướng quân kia.
Tuy nhiên trời ghét người tài...
Sau khi chơi ngu đánh mất thành Kinh Châu, cả bốn bỏ chạy về phía tây bắc nương nhờ thành Thương Lăng nhưng quan hệ với tướng thủ thành ở đó không được tốt nên người ta đéo giúp, đường cùng cả bốn đành quay xe chạy về phía nam nhưng không may dọc đường bị phục khích bỏ mạnh... Quả là một đời anh hùng lại chết lãnh xẹt, chỉ là lão tác hình như lại chơi đồ, đao văn của người ta rồi...
Từ đó về sau, dân chúng trong vùng... sợ ma. Thế nên đành lặp đền thờ mong những binh sĩ chết oan này không quấy phá xóm làng.
Dù sao người chết cũng là dang tướng đương thời lại chết oan, người xưa lại khá tinh quỷ thần lập đền thờ là điều dễ hiểu.
Cứ thế nhờ sự vì diệu của tạo hoá, bốn ông này trở thành “thành hoàng gia” của vùng.
Dĩ nhiên lúc đó chỉ có người dân trong vùng này thờ phụng, nhìn qua nhìn lại chắc được mấy thôn xóm gần đó...
May thay cuộc đời chinh chiến bốn ông này đều gắn liền với chữ “trung”, chưa lần nào thực sự trở cờ hay đu càn...
Thế nên, qua các triều đại, các vị vua chúa dù là phe cánh nào đều không dẹp bỏ tập tục thờ phụng này khiến nó vẫn mãi được duy trì, chứ kiểu như vì gái giết cả cha thì làm gì tồn tại được trước mệnh quan triều đình.
Mãi đến sau này, một ông nhà văn nào đó rảnh rỗi viết truyền về giai đoạn lịch sử chiến loạn kia, còn “pi a” cực mạnh cho bốn vị tướng quan bất hạnh bỏ mạng này, khiến danh tiếng vang xa được fan cuồng phong làm tứ phương võ thánh các thứ...
Từ đó hương hỏa cũng thịnh vượng đến ngày hôm nay.
Tuy nhiên cuộc đời không ai may mắn mãi, chính vì danh tiếng của mình tứ đại tướng quân đã thu hút không ít du khách, biến phạm vị miếu thành hoàng này thành ổ thây ma.
May thay mạt thế hàng lâm vào lúc chiều, không phải giờ hoàng đạo mà là giờ đóng cửa, thế nên đại lượng thây ma chỉ tập trung quanh các thôn xóm gần đó, nếu không thật sự là khó coi...
...
Trên bầu trời, một con chim ưng trong suốt như thủy tinh, ẩn mình trong các đám mây âm thầm quan sát thi đàn bên dưới.
Đúng như Thu Thảo dự đoán, thi đàn này tuy rất nhiều như lại nằm rải rác quanh các thôn trang gần miếu thành hoàng, còn miếu thành hoàng thì không được mấy con.
Tuy nhiên sau một lúc quan sát.
Yến Nhi phát hiện đại lượng thây ma quanh đây đều từ nơi khác đến, thực tế trước kia không đông đến như vậy, thảo nào nhóm người Bạch Trạch có thể vào trong miếu tìm kiếm vật tự rồi thu về được ba thanh cổ kiếm...
Tuy nhiên, hiện tượng thây ma đột nhiên tập trung về một chỗ thì theo trong “Trần Lâm Bút Ký” viết chỉ có hai nguyên nhân.
Một là thi triều từ nơi khác kéo đến, còn lại chính là do nơi đây tồn tại một thây ma cao cấp đã “kéo” những thây ma lân cận đến...
Nhưng dù là nguyên nhân nào thì cũng chứng minh, nơi đây có kẻ rất khó chơi đang tọa trấn.
Nhíu mày nhìn thi đàn trước mặt, nhóm người Thu Thảo không còn cách nào khách ngoài cất chiếc xe bọc thép qua một bên mà đi bộ đến miếu thành hoàng tránh bứt dây động rừng...
Nhìn chung, miếu thành hoàng nằm trên một ngọn đồi nhỏ, thây ma trên đó không được bao nhiêu, nhưng tộc đàn thây ma lẫn quẩn dưới chân đồi là không hề ít...
Nếu không có sách lược cụ thể mà đường đột xông lên sẽ phải đương đầu với không ít khó khăn, thậm chí đánh động đại lượng thây má trú trong các thôn trang gần đó.
May thay sách lực thì Thu Thảo đã chuẩn bị từ trước.
- Hai người phải cẩn thật, lấy được đồ lật tức rời đi không được ham chiến.
Liếc nhìn hai chị em Phương Tuyết, Thu Thảo không nhịn được lo lắng dặn dò.
Nghe thấy thế hai chị em khẽ gật đầu rồi cẩn thận tiếp cận ngọn đồi.
Tuy nhiên ngòn đồi nhỏ này khá dóc, đường lên miếu thành hoàng chỉ có một nhưng đã bị không ít thây ma canh giữ khiến cho hai chị em chỉ có thể trở đợi.
Dĩ nhiên là chờ đợi hai mẹ con Thu Thảo xuất thủ.
Thấy hai chị em Phương Tuyết đã đi xa, Thu Thải cũng khẽ gật đầu liếc nhìn Yến Nhi ngồi bên cạnh nói.
- Bắt đầu thôi...
Nghe thấy thế Yến Nhi gật đầu, con chim ưng thủy tinh của nàng kêu lên một tiếng rồi vổ cánh gắp một bình xăng to lớn bay đi, tuy không có khả năng công kích nhưng trên cơ bản nó vẫn là một con chim và còn là một con chim lớn.
Chiến lược của Thu Thảo chính là dùng nó làm phương tiện chuyên chở, thu hút sự chú ý của đại lượng thây ma.
Ôm một bình xăng to lớn lượn lờ trên bầu trời, mật vụ ôm bom tự sát nhắm ngay nơi tập trung nhiều thây ma nhất rồi thả xuống.
Bình xăng to lớn nhờ lực hút trái đất rơi xuống mặt đất rồi vỡ tan văng ra bốn phía.
Tiếng động cũng thu hút đại lượng thây ma cấp thấp tiến đến, như muốn xem con chim nào lại có thể ị một phát oanh động như vậy...
Chỉ chở có thể, Yến Nhi đốt lên một mũi tên đã chuẩn từ trước rồi dương nỏ bóp cò.
Mũi tên cháy lên ngọn lửa đỏ phá không lao đến chuẩn xác nhắm ngay nơi bình xăng vừa rơi rồi “phập” một tiếng... cấm xuống mặt đất...
Thế lửa cứ thế lang ra thiêu cháy đại địa, lang ra cả những con thây ma cấp thấp...
Dần dần một biển lửa đỏ rực cháy đã được hình thành thiêu chết không ít thây ma gần đó.
Tuy nhiên cuộc vui còn chưa hết...
Sau khi thả xong bình xăng làm chất đốt, con thủy tinh phi ưng cấp tốc bay trở về gắp thêm một vật khác, nhưng lần này không phải xăng mà là thuốc súng...
Đùng... một tiếng... như một quả bom phát nổ.
Túi thuốc nổ mua từ chổ Liễu Mộng Điệp đúng là đáng đồng tiền, khi được thả xuống biển lửa bên dưới nó không làm mọi người thất vọng phát nổ dử dội, một cột khói khổng lồ hiện lên kinh động đại lương thây ma gần đó chầm chậm tiến đến...
Chỉ chờ có thế, hai chị em Phương Tuyết cấp tốc phát động bức tốc, tựa như một tia chóp đen lao lên ngọn đồi.
Những con thây ma cản đường đều bị lưỡi katana lạnh lùng chém bay đầu...
Đáng tiếc hiện lại vụ nổ phía xa quá lớn khiến những con thây ma gần đó không chú ý đến những cái đầu lâu của đồng bạn đang bay lên rồi rơi xuống mặt đất...
Bên kia chú chim cần mẫn không vì chút pháo lửa ỳ đùng mà quên đi trách nhiệm của mình, không ngừng bay qua bay lại thả xuống những túi thuốc nổ nhỏ xuống biển lửa bên dưới...
Những tiếng nổ đùng... đùng... không ngừng thu hút đại lượng thây ma, không ít con xui xẻo trực tiếp bị nổ chết khiến cho một lượng lớn kinh nghiệm chảy về túi Yến Nhi làm nàng mừng híp cả mắt.
Cứ cái đà này, nàng rất có thể sẽ qua mặt chị em Phương Tuyết.
- Gaooo...
Đáng tiết đời không như là mơ, khi chú chim to lớn của Yến Nhi đang lượn trên bầu trời không ngừng ỉa bom thì từ xa một tiếng rống giận kinh thiên vang lên.
Từ trong một thôn trang gần đó, vô số gai xương bay ra lao đến con thủy tinh phi ưng.
Nhận thấy nguy hiểm, con thủy tinh phi ưng vô cùng có linh tính cấp tốc né tránh, đáng tiếc những mũi gai xương lao đến quá nhiều, dù đã cố gắng hết sức nhưng nó vẫn bị một mũi gai xương bắn trúng trực tiếp xuyên qua lồng ngực khiến chú chim anh dũng bất hạnh bỏ mình, biết thành những đóm sáng nhỏ bay trong không khí.
Túi thuốc nổ dưới chân cũng rơi xuống đất phát ra tiếng nổ cuối cùng giết chết không ít thây ma, xem như cũng hoàng thành nhiệm vụ...
Bên kia thấy con chim nhỏ của mình bị bắn chết, Yến Nhi tức giận liếc nhìn thôn xóm phía xa.
Từ trong thôn, một con thây ma thân cao hai mét nhưng cơ thể khá gần gò cấp tốc lao ra.
Toàn thân nó có màu tím sẩm đặc trương của thây ma, tuy nhiên quanh cơ thể của nó lại toàn gai xương tưa như một cây xương rồng tím, những cây gai xương bắn chết con thủy tinh phi ưng chính là của nó.
- Gào...
Rầm lên một tiếng, con thây ma gai xương thể hiện ưu quyền của mình khiến nhưng con thây ma cấp thấp không chơi ngu tiến đến ngọn lửa để bị thiêu chết nữa mà cấp tốc lui ra.
Nhưng gặp được vương giả của mình, vô số thây ma gằm lên hưởng ứng như đoán chào đại vương của chúng ra sân.
Trong thấy cảnh đó Thu Thảo khẽ nhíu mày, không ngờ thây ma cao cấp lại xuất thủ sớm như vậy.
Biết phải tranh thủ thời gian cho hai chị em Phương Tuyết, Thu Thảo lạnh giọng ra lên.
- Yến Nhi cố gắng bắn chết nó.
Nghe thấy mệnh lên của mẫu thân, Yến Nhi khẽ mỉm cười man rợ...
Con thây kia dám bắn chết chim của mình, Yến Nhi không trả thù làm sao xứng đáng với chú chim nhỏ của mình, làm sao xứng đáng với danh hiệu người chơi chim...
Lạnh lùng nhìn con thây ma như nhìn một xác chết đúng nghĩa Yến Nhi bóp cò.
Mũi tên đen phá không lao đến nhằm ngay lồng ngực con thây ma.
Cảm nhận được nguy hiểm, con thây ma vội vàng nguyên người né tránh, nhưng mũi tên phục hận làm sao có thể trượt...
Dù đã phản ứng khá nhanh, nhưng mũi tên vẫn cấm phập vào người con thây ma khiến nó đau đớn gầm lên giận dữ.
- Gào...
Cảm nhận được đau đớn, con thây ma gầm lên một tiếng vang vọng khiến gai xương quanh người dựng đứng lên, rồi vươn tay muốn rút mũi tên đang cấm vào ngực mình ra.
Nhưng mũi tên được huyết tộc đặc chế vô vùng độc không phải muốn rút là rút được.
Chúng hoàn toàn dựa trên Phi Thiên bảo vật phẩm chất cam của Trần Lâm còn giờ là của Mục Thanh Thanh, hung vật kia tựa như một móc sắc khi đã cấp vào người thì vô cùng khó để rút ra, nếu muốn mạnh mẽ rút nó ra thì phải chuẩn bị tâm lý mất một miếng thịt lớn, còn không thì phẫu thuật.
Đáng tiết, thây ma không biết phẫu thuật là gì khiến con thây ma gai xương dù vô cùng đau đớn nhưng vẫn không cách nào rút mũi tên ra được...
Tuy nhiên, con thây ma gai xương cũng không đau đớn lâu khi ngay sau đó là một mũi tên đen khác bay đến nhắm ngay đầu nó.
Biết không thể để thứ kia bắn trúng, con thây ma gằm lên một tiếng, gai xương quanh người dựng đứng lên như một bộ giáp rồi vung cánh tay tựa như cốt thủ đánh bay mũi tên kia đi.
Chỉ là lực xung chấn khiến mũi tên lệch hướng bắn trúng một con thây ma xấu số gần đó khiến nó trước tiếp bỏ mạng.
- Gào... giết... gào... giết chết chúng...
Thấy đồng bàn chết ngay cạnh mình, con thây ma gai xương giận dữ gầm lên, thanh âm khàn khàn vô cùng chối tai vang vọng khiến hai mẹ con Thu Thảo khẽ giật mình.
Không ngờ thây ma cũng có thể nói chuyện...
Biết mình đụng phải hàng nóng, hai mẹ con Thu Thải cấp tốc rút lui...
Tuy nhiên, hai mũi tên đủ để con thây ma biết kẻ thì của mình đang ở đâu.
Đậm mạnh chân xuống đất, con thây ma gai xương tựa như cuồng phong cấp tốc lao đến hai mẹ con Thu Thảo, khí thế nghiền ép như muốn xé xác hai mẹ con.
Thấy thế Thu Thảo cắn răng vung lên chiếc mỏ neo của mình nện về phía con thây ma.
Chiếc mỏ neo đen đúa tựa như thiên thạch lao đến con thây ma.
Ngược lại, con thây ma gai xương lúc này cũng đang trong trạng thái bạo nộ nên không hề né tránh một trảo đối cứng cùng chiếc mỏ neo kia.
- Đùng...
Một tiếng nổ kinh thiên vang lên, chênh lệch gần mười cấp độ khiến Thu Thảo trực tiếp bị hất văng ra xa.
Tuy nhiên trang bị vượt trội đã bù vào khoảng đó khiến con thây ma gai xương cũng không khá hơn bị xung hụt hất bay trượt dài trên mặt đất.
Cấm chiếc mỏ neo nặng nề xuống mặt đất, Thu Thảo không nhịn được khẽ mỉm cười lao lấy tia máu trên khoé miệng...
Xem ra cấp độ 20 gì đó, người chơi cao cấp gì đó cũng chỉ có vậy, phe mình có hai người, kèo này có thể chơi được.
Nhưng thi đàn đang đuổi phía sau kia vẫn khiến cho Thu Thảo dù rất muốn solo với con thây ma kia nhưng cũng chỉ có thể bỏ qua.
Tuy nhiên nhờ có lầm giao phong nhẹ này, Thu Thảo cũng ý thức được những vũ khí mà Trần Lâm gọi là trang bị cam kia mạnh mẽ đến mức nào.
Nàng hiện tại là cấp 13 còn con thây ma kia chắc chắn là trên cấp 20, như thế chênh lệch gần 10 cấp độ nhưng chỉ nhờ vào chiếc mỏ neo nặng gần cả tấn của mình vẫn đủ sức đánh bay nó khiến Thu Thảo không khỏi giật mình xuýt xoa.
Mặc dù, có sự hổ trợ thêm của găng tay cự nhân, nhưng nhiệm vụ chính của nó là giúp Thu Thảo nhấc chiếc mỏ neo lên mà thôi, sức mạnh áp chế tuyết đối kia vẫn đến từ chiếc một neo.
Nghĩ đến đây, Thu Thảo không nhịn được vuốt lên thân chiếc mỏ neo đen đúa sẩm màu của mình, nhưng sâu bên trong Thu Thảo vẫn mơ hồ cảm nhận được mình và chiếc mỏ neo có một màng ngăn cách vô hình. Cảm giác không giống như Trần Lâm dùng Tà Nguyệt Đao.
- Phải về hổi đại nhân thêm mới được...
Vô tình phát hiện trang bị cam có vấn đề Thu Thảo khẽ thì thầm, tâm hồn giáo viên khiến nàng muốn lập tức trở về hỏi rõ Trần Lâm.
- Gào...
Bất chợt một tiếng gào rống kinh thiên vang lên khiến Thu Thảo giật mình nhìn lại ngọn đồi nhỏ.
Không ngờ trong miếu thành hoàng vẫn có một con thây ma cao cấp, Thu Thảo đã tính thiếu khả năng này.
Chương 213: Chiến dịch miếu thành hoàng 2
Trên ngọn đồi nhỏ của miếu Thành Hoàng...
Hai chị em Phương Tuyết tựa như hai ninja âm thầm chém giết không ít thây ma cản đường, chầm chậm lẻn vào trong phương viên miếu Thành Hoàng.
Nhìn chung với danh tiếng của mình, miếu Thành Hoàng hiện tại được kiến tạo vô cùng rộng lớn, khác xa hoàn toàn với ngày xưa chỉ là một ngôi miếu nhỏ, muốn tìm kiếm một thứ gì đó là vô cùng khó khăn.
May thay thanh kiếm mà Trần Lâm muốn tìm là thành đông kiếm, thanh kiếm đại diện của mùa đông thuộc Bắc Phương tướng quân nằm tại bắc chính điện, khu điện thờ nằm sâu trong phương viên miếu thành hoàng.
Có lẻ đó cũng là nguyên nhân khiến đám người Bạch Trạch lười không vào lấy luôn nó, dù sao mấy ai có sở thích sưu tầm như Trần Lâm.
Chém giết vô số thây ma cả đường đa phần từng là người trong miếu, hai chị em Phương Tuyết xuyên qua vô số hành lang chầm chậm tiến đến bắc phương đại điện...
Nhìn chung bắc phương đại điện có kiến trúc không khác gì ba toàn đại điện khác, nhưng càng tiếp cận hai chị em Phương Tuyết vô hình chung cảm thấy thấp thỏm lo âu...
- Có kẽ bên trong có gì đó...
Khẽ liếc mắt nhìn nhau hai chị em mơ hộ cảm nhận được tia nguy hiểm.
- Cẩm thận, đi sau lưng chị.
Phương Tuyết trầm giọng nói rồi dẫn đầu chầm chậm tiến vào đại điện...
Bên trong tuy có phần đổ nát nhưng vô cùng trống trải, chính điện chỉ đặc tượng một viên tướng quân cao lớn uy nhảm, tay cầm trường thương ánh mắt hữu thần liếc nhìn nơi xa, còn thành cổ kiếm mục tiêu của hai chị em Phương Tuyết được đặc trang trọng trên bàn thờ đầy bụi bặm.
Tuy nhiên, không chỉ có vị tướng quân này mà cả ba vị tướng quân khác cũng không dùng kiếm, thậm chí lúc sinh thời họ cũng chả có quan hệ gì với bốn thanh kiếm đặc trên bàn thờ của mình...
Họ đều là danh tướng chết trận, vũ khí đã sớm bị người ta lấy đi rồi biến mất trong dòng chảy lịch sử nào còn tồn tại đến được ngày hôm nay.
Bốn thành kiếm kia là sau này mới được người ta đem đến, xem như bội kiếm phong tước nhằm trưng bày là chính, hình như cũng chưa chém ai bao giờ...
Như góc rác của chúng lại không nhỏ, thế nên không ai dám lấy đi bán ve chay.
Số là để chuyền bá tư tưởng trung quân ái quốc, đề cao những viên mãnh tướng trung thành...
Một ông vua nào đó sau khi đi dạo chơi ngôi miếu này đã khá vui vẻ mà tặng bốn thanh bội kiếm này cho bốn vị đại tướng, khá giống như bằng khen ngày nay, chết rồi mới được nhận...
Đó cũng là nguyên nhân mà vì sao, dù là thân trai lại còn là tướng quân thống lĩnh trăm vạn tinh binh là lại chơi bốn thanh kiếm tên là Xuân - Hạ - Thu - Đông, nghe kiểu gì vẫn thấy giống bội kiếm của các phi tần hay thị nữ bên cạnh vua, cầm theo làm vật trang trí chứ chả đánh đấm được gì.
Chỉ là được tặng như vậy, không biết bốn vị tướng quân kia nên vui hay nên buồn...
Dĩ nhiên bốn vị kia vui hay buồn thì không ai biết được, nhưng chắc chắn trông thấy thanh cổ kiếm nằm lạnh lẻo trên bàn, hai chị em Phương Tuyết lại vui mừng ra mặt.
Không một giây chần chờ, hai chị em vội vàng tiến đến muốn lấy thanh kiếm kia.
Bất chợt, từ trên trần nhà một bóng đen như đã lẫn trốn từ bao giờ bất ngờ lao xuống tập kích.
Tuy nhiên, hai chị em Phương Tuyết rõ ràng đã có chuẩn bị, thậm chí là đang dụ địch.
Khi bóng đen kia vừa lao xuống, hai chị em đã lập tức phát động “bức tốc” lướt đi tránh thoát nguy hiểm còn vung kiếm chém về phía đối phương...
Lưỡi kiếm katana lạnh lùng xé gió chém phế phía bóng đen.
Cảm nhận được nguy hiểm bóng đen kia vội vàng đưa tay lên đỡ, không ngờ trước một vũ khí phẩm chất cam, cánh tay kia lại dễ dàng chắn được đường kiếm của Phương Tuyết, hai hung vật và vào nhau chỉ ánh lên những tia lửa đỏ rực.
Tuy nhiên người xuất thủ không chỉ có Phương Tuyết, Phương Ngân em gái nàng cũng nhanh không kém ra tay đánh trả con kẻ thủ, lưỡi kiếm ánh lên tia sáng bạc lao đến không ngờ dể dàng cắt một đừng dài trên làn da tím sẫm kia, chất mủ tanh hôi cứ thế chảy ra...
- Gàooo...
Tập kích thất bại còn bị đối phương đánh trả, bóng đen gần lên một tiếng rồi cấp tốc lui ra xa cảnh giác nhìn hai chị em Phương Tuyết.
Ngược lại hại chị em cũng cảnh giác không kém nhìn bóng đen kia.
Nó dĩ nhiên là một con thây ma, hình thể không quá đồ sộ chỉ cao khoảng 1,7m - 1,8m khá thấp trong họ nhà thây ma cao cấp, nhưng cánh tay phải của nó lại phát triệu kỳ dị, cánh tay có màu trắng bạch tự như xương cốt lộ ra bên ngoài làn da màu tím, kích thức thì cực kỳ khủng bố khi to gần bằng cơ thể của con thây ma trông vô cùng kỳ dị.
Nhưng chính cánh tay kỳ dị kia chính là thứ đã chặn một kiếm kia của Phương Tuyết.
May thay vết thương dài trên vai không ngừng chảy ra dịch mủ đã chứng mình, ngoài cánh tay kia ra cơ thể của nó vẫn bị vũ khí của các nàng làm bị thương...
Nghĩ đến đây hai chị em Phương Tuyết liếc mắt hình nhau, chiến ý trong ánh mắt sục sôi một trái một phải lao đến con thây ma.
Phía đối diện, con thây ma cũng không chịu yếu thế lao lên đối cứng cùng hai chị em Phương Tuyết, cánh tay to lớn trảo về phía Phương Tuyết bước lui nàng ra xa rồi quay người nện về phía Phương Ngân...
Bị một cánh tay to lớn gần bằng cơ thế mình nện tới, Phương Ngân cắn răng đưa kiếm lên đón đỡ.
Cánh tay to lớn tựa như cự thạch nện xuống thanh katana của nàng ánh lên những tia lửa dần dần đè ép Phương Ngân xuống, rõ ràng dù đã ở cấp 15 nhưng Phương Ngân vẫn không thể bì được với con thây ma về mặt sức mạnh thuần túy.
Bất chợt từ phía sau, một tiếng xé gió vang lên nhằm vào lưng con thây ma tay to.
Cảm nhận được đường kiếm sắc lẹm sau lưng mình, con thây ma tay to không nhịn được sợ hãi bỏ qua Phương Ngân vội vàng tránh thoát một kiếm kia.
- Con thây ma kia rất mạnh không thể đối cứng với nó.
Một kiếm thành công bước lui con thây ma, Phương Tuyết đứng bên cạnh em gái mình trầm giọng nói.
Nghe thấy thế Phương Ngân khẽ gật đầu, nàng đã nếm thử sức mạnh nghiền ép của con thây ma kia nên rõ ràng nhất, ánh mắt cảnh giác liếc nhìn con thây ma.
Bên kia con thây ma biến dị tay to cũng cảnh giác nhìn hai đối thủ trước mặt, rõ ràng nó mạnh hơn bất kỳ ai trong hai người nhưng đối phương lại chơi bẩn liên thủ đánh mình nó.
Song quyền khó địch tứ thủ, huống chi nó chỉ có một quyết có thể đối kháng cùng thanh kiếm trong tay khẽ thủ.
Rõ ràng dù chiếm thượng phong nhưng con thây ma tay to cũng rơi vào thế khó chỉ một chút sơ sẩy có thể mất mạnh dưới thanh kiếm kia.
- Gàooo...
Ý thức được một chấp hai là chơi ngu, con thây gầm lên một tiếng in ổi vang vọng cả ngọn đồi nhỏ...
Thấy con thây ma kia gầm lên rõ ràng là gọi đồng đội đến, hai chị em Phương Tuyết biết không thể chơi lâu chỉ có thể cắn răng một trước, một sau lao đến con thây ma.
Phương Tuyết dẫn đầu phát động “bức tốc” tựa như tia chớp chém về phía con thây ma, đường kiếm sắc lẹm chém lên cánh tay to lớn của con thây ma ánh lên nhưng tia lửa cháy sáng, nhưng không ai làm gì được ai.
Bất ngờ từ phía sau lưng Phương Tuyết, Phương Ngân tung người đạp lên vai chị mình mượn lực nhảy lên không trung.
Trước ánh mắt kinh ngạc của con thây ma tay to, Phương Ngân lộn vòng trên không trung, cuồng phong gào thét, ánh kiếm bàn bạc xẻ gió chém vào đầu con thây ma bên dưới...
- Gàoo...
Cảm nhận được nguy hiểm trí mạng, con thây ma tay to gầm lên một tiếng giận dữ xem lẫn sợ hãi, cơ thể nó chợt sáng lên những tia sáng mà tím sẩm, gân máu cũng phình to ra cơ bắp cuồng cuộn trở nên căng cứng.
Như được tăng phúc, con thây ma tay to hất bay Phương Tuyết ra xa, cánh tay rồng lên trảo về phía Phương Ngân đanh chém tới.
Lưỡi kiếm sắc bến và cánh tay cự lực va chạm vào nhau phát ra những tiếng keng... keng... nghe đinh tai nhức óc.
Xung lực khủng khiếp lang ra bốn phía khiến Phương Ngân đứng mũi chịu sào không nhịn được phun ra một tia máu.
Nhưng cũng nhờ thể, Phương Ngân lợi dụng xung lực từ một trảo kia lộn một vòng bay qua đầu con thây ma rơi lên trên bàn thờ.
Không một giây chần chờ, Phương Ngân nhanh tay thu lấy thanh cổ kiếm vào không gian giới chỉ rồi cảnh giác nhìn con thây ma tay to...
Rõ ràng dù trên cơ bản đã thành công đúng theo kế hoạch, nhưng một kích bộc phát của con thây ma kia vẫn khiến chị em Phương Tuyết giật mình sợ hãi...
Ngược lại, con thây ma tay to cũng không kém phần sợ hãi nhìn hai chị em Phương Tuyết, suýt chút nữa làm nó đã bị một kiếm kia chém bay đầu, đến lúc đó dù nó có mạnh cách mấy cũng chỉ có thể trở thành điểm kinh nghiệm cho người khác...
Bất chợt, bên ngoài truyền đến những tiếng gầm gừ in ổi, không ít thây ma đang điên cuồng chạy đến lao vào miến thành hoàng.
Thấy thế Phương Tuyết nhíu mày hét lên.
- Đi, rơi khỏi đây mau...
Nói xong Phương Tuyết vô cùng không có đạo nghĩa giang hồ móc ra một quả lựu đạn ném về phía con thây ma tay to.
Bùng... một tiếng...
Quả lựu đạn phát nổ ngay trước mặt con thây ma khiến khói bụi bay lên mù mịt.
Lợi dụng lúc đó, Phương Ngân nhanh chóng phát động bức tốc, tựa như một tia chớp đen lao ra hội hợp cùng chị mình xông ra ngoài...
- Gàooo...
Từ trong làn khói bụi, con thây ma tay to rống giận lao ra phá nát cánh cửa gổ của bắc phương chủ điện.
Tuy hứng trọn một quả lựu đạn nổ ngay trước mặt, nhưng con thây ma tay to lại không chút tổ thương. Mặc dù nó có thể bị thanh kiếm trong tay hai chị em Phương Tuyết chém chết, nhưng không có nghĩa là sức phòng thủ của nó yếu mà là do vũ khí trong tay hai chị em Phương Tuyết quá mạnh mà thôi...
Dù chưa đạt đến cấp 20, nhưng với nhục thân siêu cường của mình, con thây ma tay to hoàn toàn có thể giống như Trần Lâm xem vũ khí nóng thông thường của của nhân loại là cỏ rác.
Dĩ nhiên, những mặt hàng nóng thông thường và những thứ rất nóng hay siêu nóng thì hiện tại không chỉ nó mà cả Trần Lâm đều bó tay...
Tuy nhiên con thây ma tay to không sợ, không có nghĩa là tất cả thây ma đều không sợ, những con thây ma bên ngoài lao đến đều là thây ma phổ thông không có sức phòng thủ trước bom đạn, bị hai chị em vô sỉ đã chơi dao lại chơi bom kia nổ chết không ít mở ra một con đường màu chạy ra ngoài.
Thấy hai chị em Phương Tuyết đang bỏ chạy phía xa, con thây ma tay to rống lên tức giận cấp tốc đuổi theo quyến không chịu bỏ qua.
Chương 214: Chiến dịch miếu thành hoàng 3
Bên dưới chân ngọn đồi.
Một trận chiến khác cũng không kém phần ác liệt đang diễn ra.
Dĩ nhiên quy mô của nó lớn hơn rất nhiều.
Bất chấp mấy trăm con thây ma đang lao đến, những mũi tên đen tuyền vẫn không ngừng phá không lao đến cướp đi sinh mạng của chúng một cách vô tình.
Yến Nhi thân là xạ thủ của team, nàng không có cách nào hơn đành lãnh trách nhiệm giải quyết đàn thây ma không khác gì sói đói đang không ngừng lao đến kia.
Bất chợt một bóng đen đột nhiên lao đến tập kích Yến Nhi từ phía sau...
May thay Yến Nhi đã không còn là tay mơ như ngày trước, cảm nhận được khí áp từ phía sau đang lao đến, Yến Nhi vội vàng lộn một vòng né tránh một trảo kia...
Tập kích con mồi thất bại, con thây ma gai xương rống giận muốn lao đến giải quyết tên cầm nỏ khó nhằn kia.
Tuy nhiên một sợi xích sắt to lớn đã lao đến khiến con thây ma sợ hãi lui ra xa.
- Mẫu thân cứ tiếp tục như vậy là không ổn.
Đứng cạnh mẫu thân mình, Yến Nhi không nhịn được thở ra một hơi.
Thi đàn đang không ngừng lao đến quá mức đông đúc, hai mẹ con nàng muốn cố thủ ở đây đợi hai chị em Phương Tuyết xuống là vô cùng khó khăn.
Tuy nhiên họ lại không còn cách làm nào khác hữu hiệu hơn.
Liếc nhìn ngọn đồi nhỏ phía xa, Thu Thảo lắc đầu nói.
- Đợi thêm một lúc, hai người Phương Tuyết sẽ giải quyết nhanh thôi.
Biến số trong kế hoạch của Thu Thảo là không ngờ trên miếu Thành Hoàng vẫn còn một con thây ma cao cấp tọa trấn tại đó. Tuy nhiên nàng vẫn tin rằng hai chị em Phương Tuyết có thể giải quyết được.
Dĩ nhiên, lòng tin của Thu Thảo không chỉ đặc ở kỹ năng chiến đấu của hai chị em Phương Tuyết, mà còn nằm ở vũ khí trong tay họ.
Theo như Thu Thảo suy đoán, con thây ma trên kia cùng lắm thì chỉ đạt cấp 20, thậm chí còn có thể thấp hơn. Hai mẹ con nàng có thể lợi dụng trang bị áp chế con thây ma gai xương trước mặt thì hai chị em Phương Tuyết cũng có thể làm được, vẫn đề chỉ là thời gian mà thôi.
Tuy nhiên, Yến Nhi lại lắc đầu liếc nhìn con thây ma gai xương trước mặt lạnh giọng nói.
- Ý ta không phải như vậy...
- Ta muốn nói là cách đánh của chúng ta không ổn.
- Mẫu thân người để ta cầm chân con thây ma lông lá kia đi, người giải quyết thi triều trước mặt tốt hơn ta rất nhiều.
Nghe thấy lời đề nghị của con gái, Thu Thảo không nhịn được kinh ngạc liếc nhìn nàng.
Ai cũng biết giải quyết đại lượng quân địch là nhiệm vụ của xạ thủ, không ai bắt xạ thủ đi solo với kẽ khác cả.
Nhưng tình hình của Yến Nhi thì khác biệt những xạ thủ khác...
Vũ khí của Yến Nhi là nỏ nên cần một quá trình lắp tên rồi bắn từng phát một, không thể điên cuồng xạ kích như cung tên hay súng ống được.
Ngược lại, nếu đổi thành Huỳnh Dao hoàn toàn có thể một người một cung cân cả thi triều toàn là thây ma phổ thông kia, nhưng Yến Nhi thì không thể.
Thế nên, cách tốt nhất chính là để Yến Nhi cầm chân con thây ma gai xương kia.
Còn thi triều sẽ giao lại cho Thu Thảo, với sức mạnh của sợi xích sắt trong tay Thu Thảo hoàn toàn có thể nhất kích đập chết bất kỳ con thây ma phổ thông nào dám lao đến, hiệu quả hơn Yến Nhi rất nhiều.
Tuy nhiên, dù biết rõ như thế nhưng Thu Thảo vẫn không muốn con gái làm chuyện nguy hiểm kiên quyết lắc đầu nói.
- Không thể, con thây ma kia không dễ chơi, ngươi cứ ngoan ngoãn đứng sau lưng ta được rồi...
- Chúng ta cố thủ một lát nữa, hai chị em Phương Tuyết sẽ xuống ngay...
Nghe thấy thế Yến Nhi không còn cách nào khác ngoài gật gật đầu chấm nhận.
Tuy nhiên, con thây ma gai xương lại không nghĩ như vậy, nó biết rõ nữ nhân cầm mỏ neo kia không dể chơi nên một lòng nhắm đến kẻ còn lại.
Rầm lên một tiếng vang vọng, vô số gai xương dựng ngực lên rồi bắn về phía Thu Thảo.
Thấy thế Thu Thảo vội vàng vung lên sợi xích sắt đánh bay không ít gai xương đang lao đến, rồi nhẹ nhàng né tránh những chiếc còn lại.
Tuy nhiên mục tiêu của con thây ma không phải Thu Thảo.
Lợi dụng lúc Thu Thảo né tránh những chiếc gai xương của mình, con thây ma gai xương gầm lên một tiếng rồi lao đến Yến Nhi muốn giải quyết nàng trước.
Nhưng khi thấy con thây ma lao đến muốn nhắm vào mình, Yến Nhi chỉ mỉm cười chiến ý trong ánh mắt cháy lên dữ dội, không chút khách khí lấy ra một quả lựu đạn ném về phía con thây ma.
Đùng... một tiếng...
Quả lưu đạn phát nổ khiến khói bụi bay mù mịt, những mãnh vở của quả lựu đạn bay ra lao đến con thây ma gai xương, nhưng một lần nữa những vũ khí kiểu này đã không còn tác dụng với những thây ma cao cấp như nó.
Không chút tổn thương, con thây ma gai xương giận dữ lao ra khỏi làn khói muốn giải quyết nữ nhân phiền phức trước mặt.
Tuy nhiên, đoán tiếp nó lại là một mũi tên đen tuyền phá không lao đến rồi “phập” một tiếng...
Ghim chặt vào vai con thây ma khiến nó gầm lên một tiếng đau đớn...
- Gàooo...
- Đường để ta... gào... bắt được ngươi...
Tức giận gầm lên một tiếng, con thây ma gai xương bất chấp mũi tên đang ghim vào vai lao đến Yến Nhi.
Thấy con gái gặp nguy hiểm, Thu Thảo thoáng hoảng sợ muốn lao đến ứng cứu.
Tuy nhiên, đại lượng thây ma đang lao đến khiến Thu Thảo chỉ có thể cắn răng quay lại giải quyết chúng trước.
Sợi xích sắt đen đúa tựa như một con thiết xà đánh bay những con thây ma không biết sống chết lao đến, chiếc mũi neo nặng nền nện xuống đè bẹp bất kỳ sinh vật nào dám cản đường...
Quả nhiên đúng như Yến Nhi nói, Thu Thảo thích hợp giải quyết thi đàn hơn nàng, chỉ một người một neo nàng tự như một hòn đá tả giữa cơ sóng dữ ngăn cản đại lượng thây ma lao đến.
Bên kia, Yến Nhi thấy con thây ma điên cuồng lao đến cũng không kém cạnh khẽ lộn một vòng né tránh một trảo của con thây ma rồi lạnh lùng bóp cò...
Mũi tên đen phá không lao đến nhắm ngay đầu con thây ma gai xương.
Thấy thế con thây ma gai xương thoáng hoảng sợ vội vàng né tránh, sau nhiều lần chịu thiệt nó đã nhận ra, bị mũi tên đen kia bắn trúng nó có mạnh cách mấy cũng phải bỏ mạng.
Rõ ràng Yến Nhi không phải xạ thủ chỉ biết núp sau lưng đồng đội.
Thấy con thây ma kia né tránh được một tên của mình, Yến Nhi không lui mà tiến tiếp tục ném một quả lựu đạn nữa về phía con thây ma.
Thấy quả lựu đạn bay đến, con thây ma không nhịn được rùng mình sợ hãi, đây có lẻ là lần đầu tiên trong đời thây ma nó cảm thấy sợ một vũ khí của nhân loại.
Dĩ nhiên không phải con thây ma gai xương sợ quả lựu đạn kia mà nó sợ thứ sẽ bay sau quả lựu đạn đó.
Biết rõ dính quả lựu đạn kia sẽ ăn thêm một mũi tên, con thây ma gai xương cắn răng bắn ra vô số gai xương về phía quả lựu đạn...
Va chạm với vô số gai xương, quả lựu đạn trực tiếp phát nổ, xung lực lang ra khiến khói bụi bay mù mịt.
Nhưng đứng như con thây ma dự đoán, ngay sau đó là một mũi tên bay theo nhắm về phía mình.
Không bị khói bụi cản trở tầm nhìn, con thây ma gai xương dễ dàng né tránh mũi tên đen tuyền kia rồi cấp tốc lao đến Yến Nhi, nó biết để bị nữ nhân này “thả diều” thì sớm muộn gì cũng bị bắn chết, cách tốt nhất để đối phó với xạ thủ chính là tiếp cận đối phương...
Gầm lên một tiếng, vô số gai xương dựng ngược lên, thế rồi như một con nhím bắn về phía trước bay đến Yến Nhi, ngay sau đó con thây ma cũng lao theo không con nàng cơ hội...
Thấy không ít gai xương tựa như những mũi tên xương lao đến...
Yến Nhi không nhịn được hoảng sợ ném liền bốn quả lựu đạn về phía chúng rồi nhanh chóng lui ra sau.
Bốn quả lựu đạn phát nổ khiến mưa tên xương kia lệch hướng bay tán loạn, tuy nhiên từ trong làn khói con thây ma gai xương đã lao theo một trảo cào về phía Yến Nhi.
Ở khoảng cách gần thế này, xạ thủ như Yến Nhi chết chắc...
Tuy nhiên một lần nữa Yến Nhi chứng minh, dù dùng chim để lấy tầm nhìn nhưng mình là Vayne không phải Ashe, càng không phải xa thủ chỉ biết núp sau lưng đồng đội...
Trước một trảo sắc lẹm của con thây ma, Yên Nhi không hề sợ hãi dựa chiếc nỏ to lớn của mình lên đón đỡ, đừng quên nỏ của Yến Nhi là cự nỏ kích thước không thu gì một thanh đại kiếm...
Bộ móng vuốt xương xẩu sắc nhọn cào lên cự nỏ của Yến Nhi ánh lên những tia lửa tựa như hai kim loại va chạm vào nhau...
Tuy nhiên, cự nỏ không chỉ lớn mà còn là một trang bị cam nên một trảo kia không thể phá hủy được nó...
Lợi dụng dư lực của một trảo kia ập đến, Yến Nhi thuận thể lộn một vòng rồi đưa cự nỏ lên nhắm ngay con thây ma gai xương bóp cò.
Ở khoảng cách gần, con thây ma có thể cận chiến giết chết Yên Nhi, nhưng ở khoảng cách gần nó cũng đưa mình vào thế khó khi muốn né tránh một mũi tên kia.
Xu... một tiếng...
Mũi tên đen tuyền tựa như màng đêm nhắm ngay lồng ngực con thây ma gai xương lao đến.
Khoảng cách quá gần khiến con thây ma gai xương chỉ có thể cắn răng lách người cố né tránh nhưng vẫn bị bắn trúng.
Phập... một tiếng...
Mũi tên đen tuyền không khách khí cấm sâu vào ngực con thây ma khiến nó đau đớn gầm lên...
Xung lực khủng khiếp khiến con thây ma gai xương văng ra xa trượt dài trên mặt đất.
Bị mũi tên cấm sâu vào lồng ngực, cất dịch mủ màu tím sẩm tựa như máu không ngừng chảy xuống khiến con thây ma gai xương không ngừng gầm lên giận dữ, chưa bao giờ từ lúc có lại được ý thức nó cảm thấy cái chết gần đến thế...
Thấy ma xuất hiện khi hệ thống hàng lâm khác hẳn những con thây ma trên phim ảnh của Thiên Lâm tinh.
Tuy ở những cấp độ thấp, thây ma chỉ biết điên cuồng cắn nuốt máu thịt nhưng xét cho cùng chúng vẫn là một sinh vật sống chứ không phải xác chết...
Chúng là nhận loại bị nhiễm “thi độc” rồi cưỡng ép đột biết hình thành nên một chủng tộc mới là thi tộc, tương tự như “trích huyết” của Trần Lâm mà thôi.
Thế nên ở những cấp độ nhất định, khi đã sinh ra ý thức chúng hoàn toàn có tư duy và cả đau đớn...
Ngoài ra, không chỉ bị đập nát đầu mới chết, bị đánh banh thây vẫn bỏ mạng như thường, chỉ là sức sống của thây ma thuộc dạng cực khủng nên đánh vào đầu vẫn là cách hữu hiệu nhất...
Tuy nhiên, một tên kia của Yến Nhi vẫn suýt chút lấy mạng nó, khiến con thây ma gai xương vừa giận vừa sợ...
Dĩ nhiên Yến Nhi không vì con thây ma trước mặt giận hay sợ mà không làm gì.
Lợi dụng lúc đối thủ trọng thương ,Yến Nhi không chút khách khí liên tiếp ném ba quả lưu đạn về phía con thây ma.
Thấy thế con thây ma thoáng hoảng sợ vội vàng né tránh, tuy nhiên đau đớn nơi lồng ngực và trên vai khiến nó chạm một nhịp...
- Đùng... đùng... đùng...
Liên tiếp những tiếng nổ định tai không ngừng vang lên, dư chấn hất bay con thây ma gai xương nằm bò trên mặt đất...
Chớp lấy thời cơ đó, Yến Nhi vội vàng lao đến đưa lên chiếc cự bỏ của mình nhắm ngay đầu con thây ma gai xương, một tên nữa thôi sẽ kết thúc chận chiến...
Tuy nhiên, trước tình cảnh đó con thây ma gai xương đột nhiên nhếch mép cười kinh dị...
Cảm thấy điều bất thường Yến Nhi thoáng hoảng sợ vội vang lui ra sau.
Đáng tiết đã quá muộn...
Từ dưới mặt đất, một bóng đen đột nhiên phá đất lao lên vung quyền nện vào lưng Yến Như.
Lực đạo khủng khiếp truyền đến khiến Yến Nhi không nhịn được phun máu bay ra xa.
Chương 215: Chiến dịch miếu thành hoàng 4
Thấy con thây ma gai xương nằm dưới đất, Yến Nhi không bỏ qua cơ hội kết thúc trận chiến lao lên muốn giết chết nó.
Đáng tiếc đó lại là bẩy của con thây ma gai xương và đồng bọn...
Khi Yến Nhi xông lên muốn giết chết con thây ma gai xương, thì bất chợt từ trong lòng đất, một con thây ma khác bất ngờ phá đất xông lên tập kích nàng.
Bị tập kích bất ngờ, Yến Nhi không có khả năng né tránh bị con thây ma kia đánh vào lưng phun máu bay ra xa.
- Xát... xát...
Thấy đã đắc thủ, con thây ma gai xương cưới lên một tiếng dài nghe vô cùng chói tai rồi lao đến muốn kết liễu Yên Nhi.
Bất chợt, một sợi xích sắt phá không lao đến khiến con thây ma gai xương hoang sợ nhanh chóng lui lại đứng cạnh đồng bạn của mình...
Bên kia, trông thấy con gái phun máu bay ra xa, Thu Thảo vô cùng lo lắng vội ra tay cứu nguy rồi nhanh chóng chạy đến đỡ Yến Nhi đứng dậy.
May thay huyết giáp của Yến Nhi lại giống như huyết giáp Minh Nguyệt, đều là huyết giáp dạng xương, cả bộ xương đều được cường hóa khiến cho sức phòng ngự tăng lên đáng kể, nhờ thế Yến Nhi chỉ bị thương không nhẹ chưa nguy hiểm đến tính mạng...
Tuy nhiên, tình hình của hai mẹ con cũng không mấy khả quan.
Khôn ngờ bên phe thây ma còn có một con thây ma cao cấp khác, đánh sợ hơn là nó không điên cuồng lao đến mà lại chọn cách chờ đợi thời cơ đánh lén.
Xem ra thây ma cũng đã phát triển trí tuệ ở mức nhất định, cũng đã học được cách bài mưu tính kế...
Ôm lấy con gái vào lòng, Thu Thảo không giấu nổi vẻ tức giận liếc nhìn hai con thây ma trước mặt, nhất là con thây ma đã xuất thủ đánh lén Yến Nhi...
Nhìn chung vẻ ngoài có con thây ma đã ra tay đánh lén Yến Nhi vô cùng đặc biệt, nó khác biết hoang toàn với con thây ma gai xương, thẩm chí đại đa số thây ma mà Thu Thảo từng gặp phải khi nó khá... nhỏ.
Nói chính xác hơn là nó giống như một con thây ma trẻ em tầm 1 tuổi, thế nên kích thước cơ thể hiển nhiên là rất nhỏ, lớp da màu tím xẩm không một công lông tựa như da ếch đặc trướng của thây ma cấp cao bao bọc lấy toàn bộ cơ thể nó trông vô cùng kinh dị.
Khuông mặt của nó biến dạng cực kỳ xấu xí, hàm răng đầy răng nanh sắc nhọn tựa như hàm cá mập mỉm cười nhìn hai mẹ con Thu Thảo.
Chỉ là nụ cười kia lại khiến cho người từng làm mẹ nhưng Thu Thảo cũng không nhịn được có xúc động muốn đập chết nó.
Quả là xẩu xúc phạm người nhìn...
Tuy nhiên, tình hình hiện tại không cho phép Thu Thảo làm được việc đó, không tính hai con thây ma cao cấp đang như hổ đói rình mồi kia, thì bên trong các thôn trang gần đó đang không ngừng có thây ma chạy ra lao về phía này, huống chi Yến Nhi đang bị thương nặng.
Tình hình phe ta quả thật có chút nguy cấp...
- Mẫu thân người chạy trước đi, mặc kệ ta...
Tựa đầu vào vai mẫu thân mình, Yến Nhi hít thở khó nhọc nói.
Hai mẹ con Yến Nhi có thế áp chế con thây ma cao cấp hơn mình hoàn toàn dựa vào trang bị.
Tuy nhiên, nó không đại biểu rằng các nàng mạnh hơn con thây ma cao cấp, bằng chứng là Yến Nhi chỉ mới chịu một quyền của đối phương đã không có khả năng chiến đấu nữa, trong khi con thây ma gai xương đã và đang chịu ba mũi tên của nàng ghim vào người mà chưa ăn thua gì...
Nhìn chung chênh lệch về mặt thể chất giữa song phương vẫn quá lớn...
Tuy nhiên, lúc này Thu Thảo nào còn quan tâm đến nhiều việc, thấy con gái bị thương ngay trước mặt khiến nàng đã một bụng nổ hỏa, còn chuyển bỏ Yến Nhi thì lại càng không thể...
- Gàooo...
Bất chợt từ trên ngọn đồi, một tiếng rống giận một lần nữa vang lên in ổi, hai bóng người nhỏ nhắn xinh xắn cấp tốc chạy xuống chân đồi.
Hiển nhiên, hai bóng người kia không ai khác chính là chị em Phương Tuyết...
Thấy thế Thu Thảo không khỏi mỉm cười, ánh mắt hiện lên tia hy vọng lạnh giọng nói.
- Ngươi chạy trước, ta ở lại cảnh bọn chúng...
Nghe thấy thế Yến Nhi muốn nói gì đó lại thôi, chỉ có thể cắn răng quay đầu ôm lấy thương thế bỏ chạy trước.
Dù không muốn thừa nhận, nhưng Yến Nhi ở lại chỉ vướng tay mẫu thân mình, chạy trước tìm cơ hội đánh lén sẽ tốt hơn rất nhiều.
Huống hồ hai chị em Phương Tuyết cũng sắp chạy xuống hội hợp cùng hai người...
Thấy Yến Nhi đang muốn bỏ chạy, con thây ma gai xương không dễ gì buôn bỏ con mồi muốn đuổi theo, tuy nhiên một chiếc mỏ neo nặng nề đã lao đến nện vào đầu nó.
Cảm nhận được “độ nặng” đang đè ép xuống, con thây ma gai xương hoảng sợ vội vàng lui ra sau né tránh...
Đùng...
Chiếc mỏ neo nặng nề nện xuống mặt đất phát một một tiếng nổ lớn, đất đá sụp đổ khói bụi mù mịt...
Đứng trên chiếc mỏ neo to lớn gần bằng mình và chắc chắn là nặng hơn mình, Thu Thảo tự như một nữ thủ vệ thần lạnh lùng liếc nhìn con thây ma gai xương...
Bất chợt như cảm nhưng được gì đó, Thu Thảo khẽ nhướng mày vung lên sợi xích sắt trong tay, sợi xích sắt dưới sự điều khiển của Thu Thảo cấp tốc quay tròn tự nhưng một máy chém quất tới bóng đen nhỏ nhắn đang âm thầm lao đến...
Bóp... một tiếng...
Trước năng lực phòng thủ gần như không có góc chết của sợi xích sắt, bóng đen kia hiển nhiên là con thây ma nhỏ bé muốn đánh lén Thu Thảo không có khả năng né tránh bị sợi xích quất vào người bay ra xa...
Tuy nhiên, một lần nữa sức không đáng kính ngạc của thây ma phát huy tác dụng, với cơ thể nhỏ bé kia, con thây ma mặc dù hứng trọn một quất của Thu Thảo những chỉ thu thương bay ra xa rồi lại ngồi dậy tiếp túc chiến đấu.
Dĩ nhiên Thu Thảo không cho nó và cả con thây ma gai xương cơ hội, không ngừng vung lên sợi xích sắt tựa như một chiếc roi sắt không ngừng phát ra nhưng tiếng keng...keng... đinh tai...
Sợi xích vô cùng linh hoạt uống lượn trên không trung rồi quất đến con thây ma nhỏ bé.
Đã từng dính đòn đau, con thây ma nhỏ bé không dám đối cứng với hung vật kia vội vầng né tránh.
Sợi xích sắt quất vào vị trí con thây ma tí hon đã đứng để lại một đường dài rồi uống lượng quất đến con thây ma gai xương đang muốn tập kích Thu Thảo...
Cảm nhận được kình phong đang đánh đến...
Con thây thây ma gai xương gầm lên giận dữ, gai xương quanh người một lần nữa dựng lên bắn về phía sợi roi sắt đang đánh đến...
Một sợi gai xương nhỏ bé không là gì với sợi xích đen gồm của Thu Thảo, nhưng hàng trăng sợi gai xương tựa như mưa tên lại khác...
Trước hàng trăm gai xương không ngừng lao đến rồi vở vụng, sợi dây xích cũng bị đẩy cho lệch hướng chết qua một bên.
Lợi dụng thời con đó, con thây ma gai xương lách người né tránh sợi xích sắt đáng ghét kia rồi lao đến chủ nhân của nó Thu Thảo...
Tuy nhiên khi thấy con thây ma gai xương bất chấp tất cả lao đến, Thu Thảo chỉ cười nhạt rút ra chiếc mỏ neo to lớn sau lưng đánh về phía con thây ma.
Kình phong gào thét, khí thế tựa như thái sơn áp đỉnh từ thiên không nện xuống khiến con thây ma gai xương giật mình hoảng sợ vội vàng lách người né tránh...
Đùng.. một tiếng khinh thiên động địa... khói bụi lại bay lên mù mịt...
Con thây ma gai xương nhảy một vòng lui ra sau, đôi chân không biết do dùng sức quá độ hay sợ hãi mà run lên bần bật...
Không ngờ mỏ neo tưởng chừng như vô dụng kia quá mức đáng sợ.
Muốn sức mạnh có sức mạnh, một nện của chiếc mỏ neo kia hoàn toàn có thể thỏa mãn Thu Thảo, ở thời điểm hiện tại kẻ có thể ngạnh kháng một nện nặng nè kia chỉ sợ chưa đến 100 kẻ và con thây ma gai xương kia đáng tiếc không nằm trong những kẻ may mắn đó.
Ngược lại muốn linh hoạt cũng có linh loạt, thậm chí là cực kỳ linh hoạt khi những sợ xích sắt kia không khác roi sắt là mấy, chỉ cần sơ hở một chút có thể bị nó đánh chết như thường...
Còn muốn phòng thủ thì... công chính là thủ, từ lúc chiến đấu đến giờ hai con thây ma cao cấp bị dí cho thở không ra hơi đến góc áo của người ta còn chưa chạm đến thì đủ hiểu...
Quả thật, chiếc mỏ neo nhìn có vẻ “phèn” kia lại đem đến cho Thu Thảo sức mạnh công thủ vô cùng toàn vẹn, nếu có khuyết điểm thì có chăng chính là trọng lượng quá nặng khiến cho khả năng di chuyển của Thu Thảo khá hạn chế.
Đó có thể xem như khuyết điểm duy nhất của Thu Thảo tính đến thời điểm hiện tại.
Thế nên sau không ít lần giao phong, con thấy ma gai xương cũng nhân thấy điều đó, nó không dại dột tấn công Thu Thảo nữa mà quyết định đánh theo sở trường của mình, chơi tầm xa, dù sao Thu Thảo cũng khó mà né tránh...
Nghĩ là làm, con thây ma gai xương bất chợt gồm mình lên từng đợt, vô số những sợi gai xương dựng ngược lên nhắm về phía Thu Thảo rồi không một chút báo trước đồng loạt bắn ra...
Liên tiếp những tiếng xé gió không ngừng vang lên, cơn mưa tên gai xương tựa như thác lũ đổ ầm xuống Thu Thảo...
Tuy nhiên Thu Thảo vẫn bình chân như vại...
Từ xa Thu Thảo đã thấy được hai chị em Phương Tuyết đã chạy xuống chân đồi đang lao đến phía mình hổ trợ, Yến Nhi cũng là lui ra xa chạy về phía hai chị em Phương Tuyết, có thể nói thế cục đều đã nằm trong tay nàng...
Tựa như hòn đá ngầm trước cơn sóng dữ, Thu Thảo hít sâu một hơi rồi vung lên sợi xích sắt, dưới sự thôi động của Thu Thảo sợi xích sắc tựa như có linh tính không ngừng bay múa đánh đến mưa gai xương đang lao đến...
Tựa như gió cuốn lá khô, sợi xích sắt đen gồm quét qua đến đây, gai xương bị đánh nát đến đó rơi xuống mặt đất như hoa tuyết.
Chỉ có một lượng nhỏ gai xương đột phát vòng vây tiếp cận Thu Thảo, nhưng rất nhanh cũng bị chiếc mỏ neo to lớn của nàng đánh nát...
Bất chợt như ý thức được gì đó, Thu Thảo khẽ nhíu mày vội vàng quay người muốn bỏ chạy.
Tuy nhiên, duy chuyển chính là khuyết điểm của Thu Thảo, khi chỉ vừa mới quay người thì từ dưới mặt đất con thây ma tí hon không khác mấy thanh niên Thổ Hàn Tôn bất ngờ phá đất lao lên tập kích Thu Thảo...
Thấy thế ánh mắt Thu Thảo không nhịn được thoáng hoảng sợ, con thây ma tí hon kia không ngờ biết chiêu độn thổ, phá hỏng đi thế mạnh của nàng bất ngờ tập kích...
Dù biết rõ đại thế của mình đã mất, nhưng Thu Thảo chỉ có thể cắn răng nện chiếc mỏ neo trong tay về phía nó...
Tuy nhiên con thây ma tí hon quá mức nhanh nhẹn dễ dàng né tránh một nên đầy uy lực kia...
Lợi dụng thời cơ đó, con thây ma gai xương một lần nữa lao đến tập kích Thu Thảo, bộ móng vuốt bạch cốt vươn ra trảo vào lồng ngực nàng...
Bên kia con thây ma tí hon cũng không chịu yếu thế, sau khi né tránh một nện đầy uy lực kia nó nhanh chóng lộn một vòng rồi tung quyền đánh vào lưng Thu Thảo.
Tứ bề thọ địch, Thu Thảo chỉ có thể cắn răng lách người né tránh một trảo chí tử kia, nhưng quyền phong sau lưng thì không thể, trực tiếp bị một quyền của con thây ma tí hon đấm vào lưng phun máu tại chỗ...
Không ngờ dù kích thước khá nhỏ, nhưng một quyền của con thây ma tí hon không hề nhẹ, xương vai của Thu Thảo bị một quyền kia trực tiếp đánh gãy...
Xui xẻo hơn huyết giáp của Thu Thải không phải xương, thế nên không chỉ xương mà nội tạng bên trong cũng bị tổn thương không nhẹ...
Cắn răng Thu Thảo dùng mỏ neo làm điểm tựa quay người đá bay con thây tí hon rồi quét một vòng bức lui con thây ma gai xương.
Tuy nhiên liên tiếp những hành động mạnh khiến vết thương của Thu Thảo càng nghiêm trọng hơn, cái miệng nhỏ xinh không ngừng phun ra máu tươi...
Thấy thế hai con thây ma chỉ cười lên xanh xách rồi một lần nữa lao về phía Thu Thảo...
Liếc nhìn hai con thây ma đang lao đến rồi nhìn lại đồng đội phía xa, Thu Thảo cắn răng cố hết sức mình muốn nhấc chiếc mỏ neo lên chống trả đến phúc cuối cùng...
Bất chợt chiếc mỏ neo trong tay Thu Thảo đột nhiên trở nên nặng nề vô cùng, trầm trọng tựa như đái biển sâu...
Không giản xung quanh Thu Thảo cùng đột nhiên thay đổi biến thành một không gian đen tối vô tận.
Phía xa nơi Thanh Thủy thành phố, Tà Nguyệt đao như cũng cảm nhận được gì đó đột nhiên run lên nhè nhẹ.
Tags: Bạn đang xem truyện Lãnh Địa Huyết Tộc Chương 212+213+214+215: Chiến dịch miếu thành hoàng 1+2+3+4 tại TruyenVip, Truyện Lãnh Địa Huyết Tộc Chương 212+213+214+215: Chiến dịch miếu thành hoàng 1+2+3+4 cực hay, Mời bạn đọc Chương 212+213+214+215: Chiến dịch miếu thành hoàng 1+2+3+4 online vui vẻ, Chương 212+213+214+215: Chiến dịch miếu thành hoàng 1+2+3+4 - truyện online, Lãnh Địa Huyết Tộc Chương 212+213+214+215: Chiến dịch miếu thành hoàng 1+2+3+4.
Nhận xét (0)