Lãnh Địa Huyết Tộc - Chương 199+200: Nữ Đại Gia Bạch Sa 1+2
Tất cả chương trong truyện:
Lãnh Địa Huyết Tộc
Bạn đang đọc Lãnh Địa Huyết Tộc Chương 199+200: Nữ Đại Gia Bạch Sa 1+2 tại zTruyệnVipz. Chúc các bạn xem truyện giải trí vui vẻ!
Chương 199: Nữ Đại Gia Bạch Sa
Đã quyết định xong chuyện binh chủng gì sẽ đóng quân tại thành phố Thanh Thủy.
Trần Lâm không nhịn được bật cười nhìn qua bốn nữ nhân đang trợ mắt há mồm kia, dù sao họ cũng là người mới chưa biết hết được sức mạnh của huyết tộc.
Khẽ lắc đầu Trần Lâm nhìn qua một lượt rồi nói.
- Các nàng ở đây canh giữ không cho bất kỳ kẻ nào đến gần.
- Ta đi một lác rồi về.
Nghe thấy Trần Lâm muốn đi, Thu Thảo nhìn qua huyết kén đang trôi nổi trên mặt nước cùng những cây huyết thụ đang điên cuồng sinh trưởng khẽ gật gật đầu.
Huyết kén của đóa hoa hồng sắc và những cây huyết thụ đều là những quân cờ quan trọng được Trần Lâm sắp đặt, nhưng hiện tại chúng đều chưa có khả năng tự vệ cần các nàng bảo hộ, may thay thành phố Thanh Thủy không quá nguy hiểm nên bốn người Thu Thảo vẫn lo được...
Liếc nhìn bốn người một lần nữa, Trần Lâm khẽ gật đầu rồi biến mất, hiển nhiên là đã đến Thánh Thành.
Bên kia, nhìn thấy Trần Lâm một lần nữa tiến vào Thánh Thành, bốn người Thu Thảo đều không khỏi ao ước, dù sao Thánh Thành là nguồn thông tin nổi trội nhất về hệ thống mà mọi người chơi đều biết, đến được tòa Thánh Thành huyền bí kia luôn là ước mơ của mọi người.
Đáng tiếc vì rất nhiều nguyên nhân mà cấp 20 luôn là cột móc mà rất nhiều người không thể tiến đến.
.
Bạch quang lóe lên, Trần Lâm một lần nữa tiến vào Thánh Thành.
Tuy nhiên lần này không có mỹ nhân nào đoán tiếp huyết tổ đại nhân.
Nhìn căn phòng trống không Trần Lâm không khỏi cười khổ, xem ra hôm nay không gặp may.
Tuy nhiên Trần Lâm đến đây không phải để làm chuyện gái gú mà có việc quan trọng hơn phải làm.
Bước ra khỏi ngôi nhà của mình, một nữ nhân tóc hoàng kim đang nhanh chân chạy đến mỉm cười với Trần Lâm.
Trông thấy nữ nhân kia, Trần Lâm cũng vui vẻ mỉm cười với nàng nói.
- Anna đã lâu không gặp.
Mỉm cười yêu kiều tiến đến ôm lấy cánh tay Trần Lâm, Anna vui vẻ nói.
- Đại nhân ta nhớ ngài muốn chết.
- Ngài thật quá đáng, tiến vào Thánh Thành cũng không tìm ta.
Nghe thấy thế Trần Lâm bật cười võ nhẹ lên cập mông to tròn của nàng nói.
- Gần đây bật chút việc, không có thời gian ở đây lâu.
- Thánh Thành có hoạt động gì mới không.
Khẽ suy nghĩ một lúc Anna lắc đầu nói.
- Hiện tại không có hoạt động gì mới.
- Nhưng tương lại sẽ có, nói cho ngài biết số lượng người có thể vào Thánh Thành đã rất nhiều, những người chơi cấp cao tiếp cận cấp 30 cũng không ít.
- Đến lúc đó sẽ có rất nhiều chuyện thú vị diễn ra, ngài nên chuẩn bị trước đó.
Nghe thấy có chuyện thú vị, Trần Lâm không khỏi nhướng mày hỏi.
- Chuyện thú vị là chuyện gì, tiết lộ một chút được không?
Chuyện thú vị kia rất có thể là “event” gì đó của hệ thống, Anna là một người hướng dẫn có kinh nghiệm lâu năm, những chuyện như thế này chắc chắn nàng sẽ rất rõ, Trần Lâm không ngại tìm thêm chút thông tin.
Tuy nhiên Anna không dám nói cho Trần Lâm biết rõ, gợi ý đôi chút như thế đã là cực hạng của nàng, thế nên Anna chỉ có thể lắc đầu nói.
- Đại nhân Anna chỉ có thế nói đến đó, không thể nói rõ hơn.
- Tóm lại ngài chỉ cần mua thêm trang bị hay tăng cường khả năng chiến đấu là ổn.
Nghe thấy thế Trần Lâm không mấy thất vọng chỉ mỉm cười nhìn Anna, thấy thế Anna cũng mỉm cười thần bí nhìn cậu.
Câu nói kia của Anna có huyền cơ, Anna chỉ nhắc đến trang bị và khả năng chiến đấu nhưng không hề nhắc đến cấp độ. Như thế rất có thể event trong tương lại không mấy liên quan đến cấp độ của người chơi hoặc là chia ra cho những người chơi có cùng cấp độ đối đầu với nhau.
Như thế yếu tố tiên quyết chính là trang bị và kỹ năng chiến đấu của người chơi.
Quả thật có một người hướng dẫn vô cùng có kinh nghiệm chỉ đường đúng là may mắn.
Trần Lâm ý thức được chút gợi ý kia sẽ đem đến ưu thế rất lớn cho huyết tộc mỉm cười ôm lấy Anna thì thầm.
- Hảo Anna, ta nhất định sẽ trọng thưởng cho nàng, cây xúc xích trong quần ta thế nào.
Nghe thấy Trần Lâm lại muốn chơi trò kia Anna mỉm cười yêu mị nói.
- Cái đó thì phải xem ngài khi nào đột phá cấp 80 mới được.
Hệ thống đề ra thiết luật, người chơi và người hướng dẫn không thể làm chuyện thiên kinh địa nghĩ kia khiến ai đó tiếc nuối không thôi.
Dĩ nhiên cũng có ngoại lệ, đó chính là người hướng dẫn đi theo người chơi ra ngoài Thánh Thành, lúc đó hệ thống không có khả năng quản đến.
Tuy nhiên để người hướng dẫn của mình có thể ra ngoài Thánh Thành thì bắt buột người chơi cần đạt cấp 80, một cấp độ mà chỉ có trong mơ mới có thể thấy được.
Thể nên Trần Lâm chỉ có thể lắc đầu cười khổ nói.
- Cấp 80 quá xa rồi, chỉ sợ đến lúc đó ta đã thành một ông già lụm khụm.
Nói xong Trần Lâm lắc đầu khóc không ra nước mắt.
Thấy bộ mặt mếu máo của Trần Lâm, Anna không khỏi bật cười tiến lên hôn lên má cậu.
Cứ thế hai người ôm ấp nhau như cập tình nhân chầm chậm đi trên con đường đông đúc của Thánh Thành.
Rất nhanh họ đã đến trước một ngôi nhà.
Liếc nhìn ngôi nhà trừ số nhà ra còn lại thì không khách gì ngôi nhà của mình trước mặt.
Trần Lâm khẽ mỉm cười đê tiện nói.
- Nàng liên hệ nữ đại gia của cũng ta đi.
Nghe thấy thế Anna cũng mỉm cười đê tiện không kém gật đầu.
Anna là người hướng dẫn, mà người hướng dẫn có thể liên hệ với nhau, nàng đang thông qua người hướng dẫn để liên hệ với chủ nhân của ngôi nhà kia.
Rất nhanh cánh cửa nhà bị mở tung ra, một nữ nhân cao lớn nước da màu rám nắng khỏe mạnh cùng mái tóc mà vàng óng uốn xoăn như lò xỏ chạy ra.
Khi thấy Trần Lâm, ánh mắt nữ nhân kia sáng lên như đèn pha rồi không khách khí lao đến như hổ đối vồ mồi ôm lấy Trần Lâm nói.
- Trần tiểu đệ, đại tỷ ta nhớ ngươi muốn chết luôn...
- Sao đến bây giờ ngươi mới đến tìm lão nương, phải phạt nhất định phải phạt...
Được nữ nhân ôm dĩ nhiên là rất sướng, huống hồ nữ nhân kia lại ăn mặc vô cùng mát mẻ, hay nói trắng ra là nàng chỉ mặt một bộ bikini bên dưới chỉ quấn thêm ôm cái khăn mà thôi...
Thế nên bộ ngực bánh mật đập thẳng vào mặt Trần Lâm khiến cho nếu không phải có cấp độ cao Trần Lâm rất có thể bị ngạt chết.
Tuy nhiên nữ nhân kia lại là một hung thú hóa hình, nàng chính là Bạch Sa đại gia người chơi thích cờ bạc đã đốt không biết bao nhiều tiền cho trò chơi đỏ đen, cũng là người chơi đầu tiên mà Trần Lâm quen biết thông qua Thánh Thành.
Thế nên Bạch Sa cũng sở hữu đặc trưng của một hung thú hóa hình đó là kích thức cơ thể to lớn, Bạch Sa có thể thuộc diện là “nhỏ con” nên chỉ cao tầm... 2,5 m...
Nhờ thế mà Trần Lâm có thể đứng tới ngực của nàng, nếu đụng phải những thể lại như Tiểu Thanh hiện tại đã cao đến 3m quả thật là đứng dưới háng người ta.
Tuy nhiên, bị một nữ nhân cao 2,5m ôm lên nhấc hổng đất như ôm em bé, khiến Trần Lâm dù sướng thì có sướng thật nhưng cảm giác chơi vơi giữa đời vẫn làm cậu thấy khó chịu cố gắng thoát khỏi ma trảo kia.
Một lần nữa trở lại mặt đất mình yên, Trần Lâm liếc nhìn Bạch Sa đang nhìn mình cười ngây thơ còn chảy cả nước miếng không nhịn được bật cười nói.
- Đại tỷ à...
- Người nhớ ta hay là nhớ rượu của ta đây.
Nghe thấy thế Bạch Sa chính khí lẫm liệt nói.
- Đương nhiên là ta nhớ... rượu của người rồi...
Nhận được câu trả lời vô cùng cương quyết kia, Trần Lâm triệt để trợn mắt há mồm, vị đại tỷ này cũng thật trực tiếp quá đi, chắc chắn hai từ “khách sáo” không hề tồn tại trong đầu của nàng.
Biết rõ tính tình của Bạch Sa, Trần Lâm chỉ có thể cười khổ lắc đầu nói.
- Không mời ta vào nhà sao?
Nghe thấy thế Bạch Sa vổ đầu cười hì hì rồi kéo Trần Lâm vào nhà khiến cho lần thứ n Trần Lâm cảm thấy may mắn khi có nhục thân khá cứng, nếu không rất có thể sẽ bị nữ nhân to sát không não kia kéo chết.
Tiến vào trong nhà vô số các trang bị từ trắng đến lam thậm chí cả một ít trang bị tím nằm ngốn ngang trên mặt đất không khác gì đống rác khiến Trần Lâm lắc đầu xít so, đại gia quả nhiên là đại gia.
Không khách khí ném Trần Lâm lên ghế như ném con gà, Bạch Sa vô cùng nôn nóng nói.
- Thế nào rượu của ta đâu...
- Lão nương mua hết mau lấy ra đi.
Nhìn con ma men trước mặt Trần Lâm không khỏi lắc đầu cười khổ...
Ngày xưa Bạch Sa là một con ma cờ bạc, thế nên “bạn tốt” Trần Lâm quyết tâm loại bỏ thói hư tật xấu của nàng bằng cách giời thiệu cho nàng rượu ngon của huyết tộc, thế là Bạch Sa từ một con mà cờ bạc biến thành một con ma men...
Quả thật hảo bằng hữu...
Khẽ vung tay 100 bình Hải Hồn Huyết Tửu xuất hiện trên bàn, thấy rượu ngon trước mắt Bạch Sa ánh mắt sáng lên vội vàng lao đến muốn “nóc” luôn lại chổ.
Tuy nhiên Trần Lâm đã nhanh tay hơn ngăn cảnh nàng ta lại.
Thấy thế Bạch Sa nhíu mày nói.
- Tiểu Trần đưa ta một bình trước đi, đã hai ngày ta chưa muốn giọt nào rồi...
- Ngươi biết tính khí của ta rồi mà tiền bạc không thành vấn đề.
Tuy nhiên Trần Lâm chỉ lắc đầu nói.
- Ta không cần thần tệ...
- Ta đang tìm một trang bị có thể giúp tăng việc hấp thụ năng lương từ thiên địa hoặc là tăng cường năng lượng của thiên địa trong một khu vực.
- Không biết tỷ có hay không?
Nghe Trần Lâm muốn tìm một trang bị liên quan đến việc hấp thu năng lượng, Bạch Sa không khỏi nhíu mày.
Dĩ nhiên là nhíu mày suy nghĩ xem mình có hay không, chứ người Bạch Sa không hề quan tâm đến việc Trần Lâm dung nó làm việc gì.
Nhìn 100 bình rượu trước mặt, Bạch Sa đã gấp đến sắp khóc rồi nào quan tâm đến việc khác.
Chỉ là nữ đại gia Bạch Sa, người chơi có thể xem như có nhiều trang bị tạp nham nhất hệ thống vẫn không có thứ Trần Lâm cần.
Tiếc nuối lắc đầu Bạch Sa nước mắt lưng tròng nói.
- Không có, thứ giúp tăng năng lượng hay liên quan ta đều không có...
- Đệ đệ thân ái có thể xem xét...
Thấy Bạch Sa sắp khóc đến nơi, Trần Lâm cũng cảm thấy tội cho con ma men này đành lắc đầu nói.
- Được rồi không có cũng không sao...
- Ta kiếm cái khác đổi vậy.
Nghe thấy thế Bạch Sa vui mừng hớn hở nhanh tay chợp lấy một bình rượu một hơi uống cạng.
Hải Hồn Huyết Tửu loại rượu cực mạnh của huyết tộc, đến cá Trần Lâm chỉ có thế uống từng ngụm nhỏ, vậy mà Bạch Sa một hơi ực hết nguyên bình khiến nàng phê như con tê tê nằm dài trên ghế bộ dạng không màng đến thế sự...
Làn da bánh mật cũng vì chất cồn mà ửng hồng khiến Bạch Sa lúc này trong vô cùng lộng lẫy quyến rũ...
Tuy nhiên Trần Lâm có mười lá gan cũng không dám dính đến Bạch Sa, bởi vì lúc này nàng đã cầm lên một bình rượu khác uống tiếp.
Thu con bợm nhậu này về nhà, chắc huyết tộc không có nổi một bình rượu để bán, huống hồ độ ăn chơi của vị đại tỷ này huyết tộc gánh không nổi.
Mặc dù biết rõ Bạch Sa liên quan đến một loài hung thú nào đó dưới đại dương, nhưng Trần Lâm thật sự rất muốn biết cũng tộc nào đủ sức gánh nàng ta như vậy.
Khẽ thở dài một tiếng, Trần Lâm lắc đầu tiến lên lầu trên.
Tuy Bạch Sa có chút hàm hồ, nhưng thuộc hạ của nàng chắc chắn không như vậy khi vẫn biến cất giữ những trang bị tím độc nhất ở phòng trữ đồ, đám rác lăn lóc dưới nhà chỉ là những trang bị phổ thông Bạch Sa vô tình có được tiện tay ném đó mà thôi. Tiểu đại gia như Trần Lâm cũng không cần đến.
Chỉ là để một số lực như Beclin vương triều hay Nhật quốc biết được, Bạch Sa tiện tay ném những trang bị lam hay thậm chí cả tím phổ thông mà họ cất công đi mua, không biết sẽ có cảm tưởng gì...
Đúng là cuộc số chó má, trên lệch xã hội cũng quá lớn đi.
Trần Lâm không nhịn được bật cười nhìn qua bốn nữ nhân đang trợ mắt há mồm kia, dù sao họ cũng là người mới chưa biết hết được sức mạnh của huyết tộc.
Khẽ lắc đầu Trần Lâm nhìn qua một lượt rồi nói.
- Các nàng ở đây canh giữ không cho bất kỳ kẻ nào đến gần.
- Ta đi một lác rồi về.
Nghe thấy Trần Lâm muốn đi, Thu Thảo nhìn qua huyết kén đang trôi nổi trên mặt nước cùng những cây huyết thụ đang điên cuồng sinh trưởng khẽ gật gật đầu.
Huyết kén của đóa hoa hồng sắc và những cây huyết thụ đều là những quân cờ quan trọng được Trần Lâm sắp đặt, nhưng hiện tại chúng đều chưa có khả năng tự vệ cần các nàng bảo hộ, may thay thành phố Thanh Thủy không quá nguy hiểm nên bốn người Thu Thảo vẫn lo được...
Liếc nhìn bốn người một lần nữa, Trần Lâm khẽ gật đầu rồi biến mất, hiển nhiên là đã đến Thánh Thành.
Bên kia, nhìn thấy Trần Lâm một lần nữa tiến vào Thánh Thành, bốn người Thu Thảo đều không khỏi ao ước, dù sao Thánh Thành là nguồn thông tin nổi trội nhất về hệ thống mà mọi người chơi đều biết, đến được tòa Thánh Thành huyền bí kia luôn là ước mơ của mọi người.
Đáng tiếc vì rất nhiều nguyên nhân mà cấp 20 luôn là cột móc mà rất nhiều người không thể tiến đến.
.
Bạch quang lóe lên, Trần Lâm một lần nữa tiến vào Thánh Thành.
Tuy nhiên lần này không có mỹ nhân nào đoán tiếp huyết tổ đại nhân.
Nhìn căn phòng trống không Trần Lâm không khỏi cười khổ, xem ra hôm nay không gặp may.
Tuy nhiên Trần Lâm đến đây không phải để làm chuyện gái gú mà có việc quan trọng hơn phải làm.
Bước ra khỏi ngôi nhà của mình, một nữ nhân tóc hoàng kim đang nhanh chân chạy đến mỉm cười với Trần Lâm.
Trông thấy nữ nhân kia, Trần Lâm cũng vui vẻ mỉm cười với nàng nói.
- Anna đã lâu không gặp.
Mỉm cười yêu kiều tiến đến ôm lấy cánh tay Trần Lâm, Anna vui vẻ nói.
- Đại nhân ta nhớ ngài muốn chết.
- Ngài thật quá đáng, tiến vào Thánh Thành cũng không tìm ta.
Nghe thấy thế Trần Lâm bật cười võ nhẹ lên cập mông to tròn của nàng nói.
- Gần đây bật chút việc, không có thời gian ở đây lâu.
- Thánh Thành có hoạt động gì mới không.
Khẽ suy nghĩ một lúc Anna lắc đầu nói.
- Hiện tại không có hoạt động gì mới.
- Nhưng tương lại sẽ có, nói cho ngài biết số lượng người có thể vào Thánh Thành đã rất nhiều, những người chơi cấp cao tiếp cận cấp 30 cũng không ít.
- Đến lúc đó sẽ có rất nhiều chuyện thú vị diễn ra, ngài nên chuẩn bị trước đó.
Nghe thấy có chuyện thú vị, Trần Lâm không khỏi nhướng mày hỏi.
- Chuyện thú vị là chuyện gì, tiết lộ một chút được không?
Chuyện thú vị kia rất có thể là “event” gì đó của hệ thống, Anna là một người hướng dẫn có kinh nghiệm lâu năm, những chuyện như thế này chắc chắn nàng sẽ rất rõ, Trần Lâm không ngại tìm thêm chút thông tin.
Tuy nhiên Anna không dám nói cho Trần Lâm biết rõ, gợi ý đôi chút như thế đã là cực hạng của nàng, thế nên Anna chỉ có thể lắc đầu nói.
- Đại nhân Anna chỉ có thế nói đến đó, không thể nói rõ hơn.
- Tóm lại ngài chỉ cần mua thêm trang bị hay tăng cường khả năng chiến đấu là ổn.
Nghe thấy thế Trần Lâm không mấy thất vọng chỉ mỉm cười nhìn Anna, thấy thế Anna cũng mỉm cười thần bí nhìn cậu.
Câu nói kia của Anna có huyền cơ, Anna chỉ nhắc đến trang bị và khả năng chiến đấu nhưng không hề nhắc đến cấp độ. Như thế rất có thể event trong tương lại không mấy liên quan đến cấp độ của người chơi hoặc là chia ra cho những người chơi có cùng cấp độ đối đầu với nhau.
Như thế yếu tố tiên quyết chính là trang bị và kỹ năng chiến đấu của người chơi.
Quả thật có một người hướng dẫn vô cùng có kinh nghiệm chỉ đường đúng là may mắn.
Trần Lâm ý thức được chút gợi ý kia sẽ đem đến ưu thế rất lớn cho huyết tộc mỉm cười ôm lấy Anna thì thầm.
- Hảo Anna, ta nhất định sẽ trọng thưởng cho nàng, cây xúc xích trong quần ta thế nào.
Nghe thấy Trần Lâm lại muốn chơi trò kia Anna mỉm cười yêu mị nói.
- Cái đó thì phải xem ngài khi nào đột phá cấp 80 mới được.
Hệ thống đề ra thiết luật, người chơi và người hướng dẫn không thể làm chuyện thiên kinh địa nghĩ kia khiến ai đó tiếc nuối không thôi.
Dĩ nhiên cũng có ngoại lệ, đó chính là người hướng dẫn đi theo người chơi ra ngoài Thánh Thành, lúc đó hệ thống không có khả năng quản đến.
Tuy nhiên để người hướng dẫn của mình có thể ra ngoài Thánh Thành thì bắt buột người chơi cần đạt cấp 80, một cấp độ mà chỉ có trong mơ mới có thể thấy được.
Thể nên Trần Lâm chỉ có thể lắc đầu cười khổ nói.
- Cấp 80 quá xa rồi, chỉ sợ đến lúc đó ta đã thành một ông già lụm khụm.
Nói xong Trần Lâm lắc đầu khóc không ra nước mắt.
Thấy bộ mặt mếu máo của Trần Lâm, Anna không khỏi bật cười tiến lên hôn lên má cậu.
Cứ thế hai người ôm ấp nhau như cập tình nhân chầm chậm đi trên con đường đông đúc của Thánh Thành.
Rất nhanh họ đã đến trước một ngôi nhà.
Liếc nhìn ngôi nhà trừ số nhà ra còn lại thì không khách gì ngôi nhà của mình trước mặt.
Trần Lâm khẽ mỉm cười đê tiện nói.
- Nàng liên hệ nữ đại gia của cũng ta đi.
Nghe thấy thế Anna cũng mỉm cười đê tiện không kém gật đầu.
Anna là người hướng dẫn, mà người hướng dẫn có thể liên hệ với nhau, nàng đang thông qua người hướng dẫn để liên hệ với chủ nhân của ngôi nhà kia.
Rất nhanh cánh cửa nhà bị mở tung ra, một nữ nhân cao lớn nước da màu rám nắng khỏe mạnh cùng mái tóc mà vàng óng uốn xoăn như lò xỏ chạy ra.
Khi thấy Trần Lâm, ánh mắt nữ nhân kia sáng lên như đèn pha rồi không khách khí lao đến như hổ đối vồ mồi ôm lấy Trần Lâm nói.
- Trần tiểu đệ, đại tỷ ta nhớ ngươi muốn chết luôn...
- Sao đến bây giờ ngươi mới đến tìm lão nương, phải phạt nhất định phải phạt...
Được nữ nhân ôm dĩ nhiên là rất sướng, huống hồ nữ nhân kia lại ăn mặc vô cùng mát mẻ, hay nói trắng ra là nàng chỉ mặt một bộ bikini bên dưới chỉ quấn thêm ôm cái khăn mà thôi...
Thế nên bộ ngực bánh mật đập thẳng vào mặt Trần Lâm khiến cho nếu không phải có cấp độ cao Trần Lâm rất có thể bị ngạt chết.
Tuy nhiên nữ nhân kia lại là một hung thú hóa hình, nàng chính là Bạch Sa đại gia người chơi thích cờ bạc đã đốt không biết bao nhiều tiền cho trò chơi đỏ đen, cũng là người chơi đầu tiên mà Trần Lâm quen biết thông qua Thánh Thành.
Thế nên Bạch Sa cũng sở hữu đặc trưng của một hung thú hóa hình đó là kích thức cơ thể to lớn, Bạch Sa có thể thuộc diện là “nhỏ con” nên chỉ cao tầm... 2,5 m...
Nhờ thế mà Trần Lâm có thể đứng tới ngực của nàng, nếu đụng phải những thể lại như Tiểu Thanh hiện tại đã cao đến 3m quả thật là đứng dưới háng người ta.
Tuy nhiên, bị một nữ nhân cao 2,5m ôm lên nhấc hổng đất như ôm em bé, khiến Trần Lâm dù sướng thì có sướng thật nhưng cảm giác chơi vơi giữa đời vẫn làm cậu thấy khó chịu cố gắng thoát khỏi ma trảo kia.
Một lần nữa trở lại mặt đất mình yên, Trần Lâm liếc nhìn Bạch Sa đang nhìn mình cười ngây thơ còn chảy cả nước miếng không nhịn được bật cười nói.
- Đại tỷ à...
- Người nhớ ta hay là nhớ rượu của ta đây.
Nghe thấy thế Bạch Sa chính khí lẫm liệt nói.
- Đương nhiên là ta nhớ... rượu của người rồi...
Nhận được câu trả lời vô cùng cương quyết kia, Trần Lâm triệt để trợn mắt há mồm, vị đại tỷ này cũng thật trực tiếp quá đi, chắc chắn hai từ “khách sáo” không hề tồn tại trong đầu của nàng.
Biết rõ tính tình của Bạch Sa, Trần Lâm chỉ có thể cười khổ lắc đầu nói.
- Không mời ta vào nhà sao?
Nghe thấy thế Bạch Sa vổ đầu cười hì hì rồi kéo Trần Lâm vào nhà khiến cho lần thứ n Trần Lâm cảm thấy may mắn khi có nhục thân khá cứng, nếu không rất có thể sẽ bị nữ nhân to sát không não kia kéo chết.
Tiến vào trong nhà vô số các trang bị từ trắng đến lam thậm chí cả một ít trang bị tím nằm ngốn ngang trên mặt đất không khác gì đống rác khiến Trần Lâm lắc đầu xít so, đại gia quả nhiên là đại gia.
Không khách khí ném Trần Lâm lên ghế như ném con gà, Bạch Sa vô cùng nôn nóng nói.
- Thế nào rượu của ta đâu...
- Lão nương mua hết mau lấy ra đi.
Nhìn con ma men trước mặt Trần Lâm không khỏi lắc đầu cười khổ...
Ngày xưa Bạch Sa là một con ma cờ bạc, thế nên “bạn tốt” Trần Lâm quyết tâm loại bỏ thói hư tật xấu của nàng bằng cách giời thiệu cho nàng rượu ngon của huyết tộc, thế là Bạch Sa từ một con mà cờ bạc biến thành một con ma men...
Quả thật hảo bằng hữu...
Khẽ vung tay 100 bình Hải Hồn Huyết Tửu xuất hiện trên bàn, thấy rượu ngon trước mắt Bạch Sa ánh mắt sáng lên vội vàng lao đến muốn “nóc” luôn lại chổ.
Tuy nhiên Trần Lâm đã nhanh tay hơn ngăn cảnh nàng ta lại.
Thấy thế Bạch Sa nhíu mày nói.
- Tiểu Trần đưa ta một bình trước đi, đã hai ngày ta chưa muốn giọt nào rồi...
- Ngươi biết tính khí của ta rồi mà tiền bạc không thành vấn đề.
Tuy nhiên Trần Lâm chỉ lắc đầu nói.
- Ta không cần thần tệ...
- Ta đang tìm một trang bị có thể giúp tăng việc hấp thụ năng lương từ thiên địa hoặc là tăng cường năng lượng của thiên địa trong một khu vực.
- Không biết tỷ có hay không?
Nghe Trần Lâm muốn tìm một trang bị liên quan đến việc hấp thu năng lượng, Bạch Sa không khỏi nhíu mày.
Dĩ nhiên là nhíu mày suy nghĩ xem mình có hay không, chứ người Bạch Sa không hề quan tâm đến việc Trần Lâm dung nó làm việc gì.
Nhìn 100 bình rượu trước mặt, Bạch Sa đã gấp đến sắp khóc rồi nào quan tâm đến việc khác.
Chỉ là nữ đại gia Bạch Sa, người chơi có thể xem như có nhiều trang bị tạp nham nhất hệ thống vẫn không có thứ Trần Lâm cần.
Tiếc nuối lắc đầu Bạch Sa nước mắt lưng tròng nói.
- Không có, thứ giúp tăng năng lượng hay liên quan ta đều không có...
- Đệ đệ thân ái có thể xem xét...
Thấy Bạch Sa sắp khóc đến nơi, Trần Lâm cũng cảm thấy tội cho con ma men này đành lắc đầu nói.
- Được rồi không có cũng không sao...
- Ta kiếm cái khác đổi vậy.
Nghe thấy thế Bạch Sa vui mừng hớn hở nhanh tay chợp lấy một bình rượu một hơi uống cạng.
Hải Hồn Huyết Tửu loại rượu cực mạnh của huyết tộc, đến cá Trần Lâm chỉ có thế uống từng ngụm nhỏ, vậy mà Bạch Sa một hơi ực hết nguyên bình khiến nàng phê như con tê tê nằm dài trên ghế bộ dạng không màng đến thế sự...
Làn da bánh mật cũng vì chất cồn mà ửng hồng khiến Bạch Sa lúc này trong vô cùng lộng lẫy quyến rũ...
Tuy nhiên Trần Lâm có mười lá gan cũng không dám dính đến Bạch Sa, bởi vì lúc này nàng đã cầm lên một bình rượu khác uống tiếp.
Thu con bợm nhậu này về nhà, chắc huyết tộc không có nổi một bình rượu để bán, huống hồ độ ăn chơi của vị đại tỷ này huyết tộc gánh không nổi.
Mặc dù biết rõ Bạch Sa liên quan đến một loài hung thú nào đó dưới đại dương, nhưng Trần Lâm thật sự rất muốn biết cũng tộc nào đủ sức gánh nàng ta như vậy.
Khẽ thở dài một tiếng, Trần Lâm lắc đầu tiến lên lầu trên.
Tuy Bạch Sa có chút hàm hồ, nhưng thuộc hạ của nàng chắc chắn không như vậy khi vẫn biến cất giữ những trang bị tím độc nhất ở phòng trữ đồ, đám rác lăn lóc dưới nhà chỉ là những trang bị phổ thông Bạch Sa vô tình có được tiện tay ném đó mà thôi. Tiểu đại gia như Trần Lâm cũng không cần đến.
Chỉ là để một số lực như Beclin vương triều hay Nhật quốc biết được, Bạch Sa tiện tay ném những trang bị lam hay thậm chí cả tím phổ thông mà họ cất công đi mua, không biết sẽ có cảm tưởng gì...
Đúng là cuộc số chó má, trên lệch xã hội cũng quá lớn đi.
Chương 200: Nữ Đại Gia Bạch Sa 2
Bước vào phòng chứa đồ.
Khung cảnh có phần ngăn nắp hơn khiến Trần Lâm không khỏi gật đầu đánh giá từng món trang bị tím độc nhất để trên kệ.
Dù sao Bạch Sa quá mức hàm hồ, đặc niềm tin vào trí nhớ của nàng ta là tự sát, biết đâu nàng ta có những trang bị kia mà lại quên mất cũng không chừng.
Thế nên Trần Lâm đành phải tự thân xuất thủ lên đây tìm kiếm.
Tuy nhiên, Bạch Sa dù có chút điên khùng nhưng trí nhớ lại không tệ.
Sau một hồi tìm kiếm, Trần Lâm đành phải lắc đầu xác nhận đúng là không có những trang bị giúp tăng khả năng hấp thụ năng lượng mà mình đang cần đến thật.
May thay không tìm được thứ mình cần, nhưng Trần Lâm lại tìm được những thứ khác khá hay ho.
Trong không ít các trang bị tím độc nhất của Bạch Sa, Trần Lâm vô tình phát hiện hai cái bia đá, chúng chính là bia đá Trấn Áp Bát Hoang mà huyết tộc từng thu về được một cái, sau đó Trần Lâm đã tăng nó cho Tiểu Hắc sử dụng, không ngời Bạch Sa lại có đến hai cái.
Trấn Áp Bát Hoang là một bộ gồm năm bia đá, thế nên nếu Trần Lâm “mượn tạm” luôn hai cá bia đá này của Bạch Sa thì cậu đã có đến ba cái trong bộ năm.
Mặc dù năng lực của nó khá giống gọi siêu thú trong phim siêu nhân gao không được xem là quá mạnh mẽ nhưng team hung thú lại khá thích, Trần Lâm cũng không ngại kiếm về cho các nàng.
Huống hồ, dăm ba cái bia đá vô dụng này để đây chi cho chật chỗ, thế nên Trần Lâm thương bạn không có chỗ để nên quyết định thu lấy... ( thật là... hảo huynh đệ.... ^_^”)
Vô cùng thương bạn rồi không khách khí thu luôn đồ của bạn, Trần Lâm ma nhãn quét nhìn các trang bị còn lại.
Tuy nhiên hiện tại Trần Lâm lại không cần dùng đến, Bạch Sa lại giàu đến độ trừ chuyện dùng chúng để đổi rượu uống qua ngày thì chỉ để đó không thèm bán, thế nên Trần Lâm cứ tạm để đó...
Rời khỏi phòng chứa đồi, Trần Lâm một lần nữa quay lại phòng khác...
Lúc này bợm nhậu Bạch Sa đã say bí tỷ quê luôn mình họ gì, nằm dài trên ghế ôm lấy bình rượu.
Chiếc khăn quấn quanh eo tựa như chiếc váy cũng vì thể tốc lên, để lộ ra chiếc quần nhỏ màu xanh biến cùng cấm địa huyền bí trước mặt Trần Lâm.
Tuy nhiên Trần Lâm không để con kiu là mù con mắt, khẽ cắn mạnh vào đầu lưỡi rồi ngồi xuống nhìn Bạch Sa cười nói.
- Ta không tìm được thứ mình cần, nhưng thấy hai cái bia đá này khá ứng ý.
- Ta lấy nó nhé.
Đang nhậu mà bị làm phiền, Bạch Sa tức giận liếc nhìn Trần Lâm gật đầu cho qua chuyện, thậm chí không thèm nhìn đến hai cái bia đá khiến Trần Lâm khéo miệng co giật.
Xem ra trình độ phá gia chi tử của Bạch Sa đến lên đến một tầm cao mới, huyết tổ đại nhân chắc chỉ có thể xách dép cho nàng.
Khẽ vổ tráng, lương tâm cắn rứt không cho phép Trần Lâm chơi xỏ bạn bè, huống chi là bạn bè chơi máu đến như vậy nêu chỉ có thể cười khổ nói.
- Hai cái bia đá này giá trị khá cao.
- Một trăm bình rượu không đủ để đổi nó, thế nên ta quyết định cho nàng 2000 bình rượu.
- Nàng thấy thế nào.
Nghe thấy con số 2000 bình rượu Bạch Sa giật mình té xuống ghế...
Lúc này nàng đã hoàn toàn tỉnh rượu gật đầu như gà mổ thóc nói.
- Được, được dĩ nhiên là được.
- Nhanh lên đem rượu ra đây, rượu của ta...
Nhìn con bơm nhậu trước mặt, Trần Lâm không khỏi lắc đầu vung tay lên lấy ra 400 bình rượu rồi nói.
- Ta không có nhiều rượu như vậy, tạm thời đưa trước cho nàng 500 bình còn lại xem như ta thiếu nàng.
- Sau này sẽ đưa cho nàng 1500 bình còn lại.
Ôm lấy gần 500 bình rượu, Bạch Sa vui đến quên luôn trời đất nào còn quan tâm đến Trần Lâm nói gì.
Thấy thế Trần Lâm đột nhiên cảm thấy cắn rứt lương tâm...
Một bình rượu của huyết tộc Trần Lâm chỉ định bán với giá 3-4 thần tệ, thế nên 2000 bình rượu tương đường với 8000 thần tệ, tính kiểu gì vẫn không thể bằng với 2 trang bị tím độc nhất.
Mặt mo thoảng đỏ lên, Trần Lâm ngượng ngùng cười nói.
- Nàng uống chỉ rượu không ngon đâu.
- Phải có thêm mấy món nhắm nữa, may là ta có đem theo.
- Chúng ta nhậu một bữa.
Nói xong Trần Lâm vung tay lên lấy ra một bếp lửa cùng một nồi thịt đã ướp sẵn.
Đây là thịt xiên do đầu bép mập ở Đại Ca thôn chuẩn bị cho Trần Lâm, hôm nay cắn rứt lương tâm lắm Trần Lâm mới đem ra khao Bạch Sa xem như bù đắp.
Ngược lại Bạch Sa lại không nghĩ nhiều, thấy những xiên thịt trên bếp lửa không ngừng tỏa ra mùi thơm quyến rũ khiến nàng chảy cả nước miếng.
Tuy nhiên thịt chưa chính Trần Lâm không cho nàng động đến chỉ có thể ngồi chờ.
Ngồi nhìn những xiên thịt nướng trên bếp lửa hồng, Bạch Sa đã thèm đến mức nước miếng chảy ròng, dĩ nhiên Bạch Sa không hề biết rằng ngồi chờ mới chính là sức hút chết người của thịt nướng.
Chứng kiến cảnh đó, Trần Lâm chỉ có thể lắc đầu lấy ra một hình rượu uống một ngụm.
Bên kia Bạch Sa thấy Trần Lâm vừa uống rượu vừa nướng thịt trông có vẻ vô cùng thú vị nên cũng bắt chước làm theo, chỉ làm một ngụm rượu của nàng là hết nửa bình.
Rất nhanh thịt đã chín mùi thịt nướng thơm phức lang tỏa khắp căn phòng.
Tuy nhiên, thừa lúc Bạch Sa không chú ý Trần Lâm không khách khí cướp lấy, vừa uống rượu vừa ăn thích làm Bạch Sa tức điên lên có xúc động muốn solo với Trần Lâm.
Thấy thế Trần Lâm chỉ mỉm cười nói.
- Trên bàn thịt nướng ai nhanh tay hơn thì có ăn, gà thì tự chịu đi trách ai giờ.
Nghe thấy thế Bạch Sa nghiến răng nghiên lợi nhìn chằm chằm Trần Lâm, rồi nhìn lại xiên thịt nướng đang gần chín không chút sợ hãi cầm lấy nó bất chấp bếp lửa bên đười đang cháy.
Dĩ nhiên với sức mạnh nhục thân của Bạch Sa, chút lửa kia không có khả năng làm nàng bị thương, nhưng mà chơi như thế thì ai chơi lại.
Rất nhanh xiên thịt trong tay Bạch Sa đã chín, nàng cũng không khách khí cầm lên cắn một miếng to, mùi thịt nướng thơm ngon khiến Bạch Sa ngất ngây thoát chóc đã ăn hết xiên thịt.
Vừa uống rượu vừa ăn thịt, Bạch Sa như một chị đại vỗ vỗ lên cái bụng phẳng lỳ của mình nói.
- Ngon thật...
- Tiểu Trần ngươi kiếm mấy thứ này ở đâu vậy.
Nghe thấy thế Trần Lâm không khỏi bật cười, rõ ràng là muốn đào góc tường của ta, tuy nhiên Trần Lâm không hề giấu diếm nói.
- Số thịt này ta lấy được từ nhân loại, nhìn chung khả năng ẩm thực của tộc này không tệ.
Nghe thấy Trần Lâm nhắc đến nhân loại, Bạch Sa không khỏi đâm chiêu rồi cười phá lên nói.
- Nhìn như lãnh thổ mà ta quản lý tiếp giáp với một đám nhân loại.
- Ta sẽ bắt bọn chúng cống nạp cho mình... ha... ha... quả là diệu kế....
- Sao người không bắt mấy tên về nấu cho mình, cần gì phải cống nạp.
Trấn Lâm không nhịn được bật cười nói.
Tuy nhiên Bạch Sa lại lắc đầu nói.
- Ta sống dưới nước đám nhân loại kia không xuống nước được...
- Ta lại không thích lên bờ.
Nghe thấy thế Trần Lâm không khỏi vỗ đầu, rượu vào làm quên hết mọi chuyện.
Theo như Trần Lâm biết, Bạch Sa là một sinh vật biển nào đó, thế nên không thích lên bờ là hợp lý. Tuy nhiên Trần Lâm lại thắc mắc tên nào xui đến như vậy đụng phải bà cô này.
- Đám nhân loại nào xui xẻo tiếp giáp lãnh thổ với nàng vậy?
Trần Lâm không nhịn được tò mò hỏi.
Nghe thấy thế Bạch Sa thoáng suy nghĩ rồi chỉ vào Trần Lâm nói.
- Cái gì mà xui xẻo chứ... gần lãnh thổ với lão nương mới lắc sướng nhất đó...
- À... ngoại hình thì khá giống ngươi, chỉ khác chỗ có một chùm lông đen trên đầu.
- Dĩ nhiên bọn chúng là nhân loại không có con mắt cùng cánh tay kỳ dị như ngươi.
Nhận được câu trả lời của Bạch Sa, Trần Lâm không khỏi ngạc nhiên, chùm lông đen mà Bạch Sa nói dĩ nhiên là tóc, mà tóc đen là đặc trưng của người phương đông.
Không ngờ lãnh thổ của Bạch Sa quản lý nằm ở phương đông.
Nghĩ đến đây Trần Lâm lại càng tò mò hỏi.
- Như vậy ngươi có biết đám nhân loại kia ở đâu không?
Nghe Trần Lâm hỏi Bạch Sa thoáng trầm ngân rồi lắc đầu nói.
- Cái đó ta không rõ lắm, chỉ biết lãnh thổ trên đất liền kia có rất nhiều cây ngập nước.
- Đám nhân loại kia toàn sống trên cây, ta cũng lười quản bọn chúng.
- À mà phải rồi... có một hôm, một con rùa bự chà bá đi ngan qua đạp chết không ít nhân loại, máu tươi chảy ra làm bẩn cả vùng biển của ta.
- Thật là đáng ghét, nếu không phải con rùa ngốc kia không dám ra biến ta đã ăn thịt nó cho hả giận.
Nhìn thấy Bạch Sa nghiến răng nghiến lợi Trần Lâm không khỏi bật cười...
Nhưng khi nàng nhắc đến một con rùa cạn to lớn ánh mắt Trần Lâm không khỏi co rút lại.
Con rùa kia rất có thể là cự quy bác tài củ của Trần Lâm, nếu như thế thật thì lãnh thổ toàn cây ngập nước mà Bạch Sa nói đến không phải là đồng bằng phía nam huyết tộc sao.
Ý thức được tình báo vô tình có được kia, Trần Lâm không khỏi nhếch mép cười quỷ dị.
Ngược lại Bạch Sa cũng mỉm cười không kém...
Thừ cơ Trần Lâm trầm tư suy nghĩ, Bạch Sa cũng không ngóc tranh thủ cướp hết thịt nướng, vừa uống rượu vừa ăn thịt vui không thể tả.
Quả thật là người vui nhất là người hồn nhiên nhất...
Mấy thằng tính toán nhiều, hay chơi xấu bạn tóc ưu bạc...
Tags: Bạn đang xem truyện Lãnh Địa Huyết Tộc Chương 199+200: Nữ Đại Gia Bạch Sa 1+2 tại TruyenVip, Truyện Lãnh Địa Huyết Tộc Chương 199+200: Nữ Đại Gia Bạch Sa 1+2 cực hay, Mời bạn đọc Chương 199+200: Nữ Đại Gia Bạch Sa 1+2 online vui vẻ, Chương 199+200: Nữ Đại Gia Bạch Sa 1+2 - truyện online, Lãnh Địa Huyết Tộc Chương 199+200: Nữ Đại Gia Bạch Sa 1+2.
Nhận xét (0)